Lý Vân Tiêu lạnh lùng cười:
- Bàn về thực lực thì các ngươi tạm được, nhưng chỉ số thông minh thì... Hừ, ngươi nghĩ chỉ có hai ngươi bám theo ta sao? Bây giờ có ít nhất ba, bốn thế lực núp trong không gian bốn phía, chỉ có các ngươi là thiếu kiên nhẫn nhất.
Nhạc Cửu Lâm giật mình kêu lên:
- Cái gì?
Nhạc Cửu Lâm vội phát tán thần thức ra cảnh tượng, có mấy chỗ khẽ rung.
Nhạc Cửu Lâm biến sắc mặt, tức giận quát:
- Là ai? Ra hết đi!
Vũ Hoàng ngũ tinh quát, không gian khẽ run, mấy vị trí trên bầu trời truyền ra dao động nhẹ sau đó quay về tĩnh lặng.
Trong một góc, dao động mạnh đến nỗi mắt thường trông thấy, một chiếc Hổ Vương chiến xa chạy ra từ giữa hư không, trang sức cực kỳ hoa lệ. Bốn phía xanh bao phủ chiến xa, ngăn cách dao động không gian, chiến xa chậm rãi hiện ra.
Có mấy nam nhân đứng trên chiến xa, người đi đầu là tóc bạc mặt trẻ trung, chính là hội trưởng công hội Thuật Luyện Sư, Bách Lý Công Cẩn.
Nhạc Cửu Lâm thấy rõ người đến thì lòng chìm xuống, quát to:
- Bách Lý đại sư có ý gì?
Bách Lý Công Cẩn hờ hững liếc Nhạc Cửu Lâm, bình tĩnh nói:
- Ý gì? Ta đang muốn hỏi Nhạc đại nhân có ý gì. Lý Vân Tiêu là Thuật Luyện Sư của công hội Thuật Luyện Sư chúng ta, Nhạc đại nhân ngăn đường hắn đi, ta đang muốn hỏi NHạc đại nhân có ý gì. Lâu không gặp, Nhạc đại nhân biết đùa rồi.
Đùa khỉ mốc!
Nhạc Cửu Lâm chửi thầm trong bụng, sắc mặt âm trầm nói:
- Bách Lý đại sư, đây là ân oán cá nhân giữa Lý Vân Tiêu và thái tử điện hạ, mong Bách Lý đại sư đừng xen vào.
Bách Lý Công Cẩn chậm rãi nói:
- Đương nhiên ta không nhúng tay vào ân oán cá nhân, nhưng nếu có người ăn h**p Thuật Luyện Sư của công hội ta vậy ta không thể ngồi xem, công hội Thuật Luyện Sư luôn một lòng. Lý Vân Tiêu, nói cho ta biết các ngươi là ân oán cá nhân hay ngươi bị người ăn h**p?