Ân Triều Dương tỉnh táo lại, ngây người, sau đó hiểu ý của Lý Vân Tiêu. Hắn muốn cho tất cả thế lực thấy Lý Vân Tiêu và Vạn Bảo Lâu có quan hệ thân thiết. Ân Triều Dương cười khổ, nhưng nghĩ đến tổng bộ Vạn Bảo Lâu là gã lên tinh thần.
Ân Triều Dương miễn cưỡng nói:
- Đương nhiên phải tiễn, đương nhiên rồi.
Lý Vân Tiêu, Ân Triều Dương trò chuyện vui vẻ ra bên ngoài Vạn Bảo Lâu, bộ dáng thân thiết rơi vào mắt các thế lực, bọn họ đưa tin tình huống về chỗ mình.
Lý Vân Tiêu cố ý cao giọng nói:
- Đa tạ Ân trưởng lão nhiệt tình chiêu đãi, Vạn Bảo Lâu một lần nữa hào sảng trợ giúp. Nếu không có Vạn Bảo Lâu ủng hộ thì dưới vòm trời Nam vực này Lý Vân Tiêu ta không thể đi đến ngày hôm nay, ân lớn lao không lời nào tả xiết!
Ân Triều Dương cảm giác vô số thần thức chú ý chỗ này, nghe Lý Vân Tiêu nói làm Ân Triều Dương suýt xỉu.
Ân Triều Dương cười khổ nói:
- Vân thiếu gia qua khen, Viêm Vũ thành có thành tựu như hôm nay thật sự không liên quan nhiều đến Vạn Bảo Lâu chúng ta.
Lý Vân Tiêu thầm cười lạnh, miệng nói:
- Ân trưởng lão quá khiêm nhượng, siêu nhiên ngoài trần thế, không ham công và danh, không uổng là phong cách làm việc của Vạn Bảo Lâu. Sau này còn gặp lại, xin cáo từ.
Lý Vân Tiêu không đợi Ân Triều Dương nói gì thêm, hắn cưỡi trên Huyền Lôi Kinh Vân Hống loa đi.
Đoạn Việt cảm thấy mới mẻ cũng muốn cưỡi thử nhưng bị Huyền Lôi Kinh Vân Hống táp mấy miếng, gã trề môi lẽo đẽo theo sau.
Ân Triều Dương cảm giác rõ ràng trong không trung có vô số thần thức rơi vào người làm gã cười khổ, gục đầu đi vào Vạn Bảo Lâu.
May mà Vạn Bảo Lâu thanh thế lớn, dù mọi người nghi ngờ Ân Triều Dương cũng không dám tùy tiện hành động.
Lý Vân Tiêu, Đoạn Việt tâm tình siêu tốt. Đánh cuộc thắng hơn hai ngàn vạn nguyên thạch, trấn lột Chu gia sau ngàn vạn, bóc lột một ức của Cung Phụng viện. Đi Vạn Bảo Lâu tiện tay hốt một ngàn vạn, tổng cộng lại gần hai ức trung phẩm nguyên thạch.