Ầm ầm ầm ầm ầm!
Tiếng nổ kéo dài không dứt trên bầu trời Thượng Dương thành, như tiếng sấm nổ ầm ầm.
Chu Trường Phát nhìn năng lượng va chạm, giật mình lẩm bẩm:
- Lực lượng tương đương... Lực lượng tương đương sao?
Loại lực lượng này trùng kích chỉ có cường giả Vũ Tông mới chạm tới được. Chu Ngọc Sơn có Thái Thượng Vong Tình quyết cộng thêm Ngô Câu Sương Tuyết Minh, miễn cưỡng tới trình độ đó. Nhưng Lý Vân Tiêu chỉ là Vũ Quân tứ tinh, lại tay không, vì sao...
Khương Vô Kỵ, Khương Vô Úy há hốc mồm, ngây như phỗng.
Lãnh Hồng Lăng che khăn nhưng vẫn lộ ra ánh mắt ngơ ngẩn, khó tin lẩm bẩm:
- Đây là võ kỹ gì mà trên cả Vong Tình Thiên Thư?
Tân Bì nuốt nước miếng, khó khăn nói:
- Hai phương ấn quyết vừa rồi chiêu sau mạnh hơn chiêu trước, đặc biệt thức hai Thiên Địa Ấn làm ta cảm giác như trời sập đất nứt, nhật nguyệt vô quang.
Chu Cẩn ngơ ngẩn:
- Nó rất giống Phù Sinh Ấn của Dương Địch đại nhân nhưng uy lực mạnh hơn, dường như bản kéo dài hoặc bản tiến bộ của Phù Sinh Ấn.
Áo Địch Già nhíu mày nói:
- Dương Địch truyền thừa từ mạch Cổ Phi Dương, hay Lý Vân Tiêu này cũng truyền thừa từ Cổ Phi Dương?
Tân Bì nheo mắt, giật nảy mình nói:
- Cổ Phi Dương chết nhiều năm, hay đây là đệ tử của hắn?
Mọi người suy đoán lung tung, tiếc rằng tin tức quá ít, kết quả không đáng tin. Nhưng người Chu gia nghe vào tai thì như tiếng sét giữa trời xanh, đả kích tâm hồn nhiều.
Nếu Lý Vân Tiêu thật sự là truyền nhân đệ tử của Cổ Phi Dương thì Chu gia ăn bồ hòn là cái chắc. Mấy đệ tử của Cổ Phi Dương có người nào Chu gia chọc vào nổi?
Đại đệ tử Hoa Thiên Thụ là cường giả Cửu Thiên Vũ Đế. Chu gia chịu thiệt cũng đành thôi, nếu đối phương không vui tùy ý vỗ một chưởng đủ đập tan Chu gia.