Trong mắt Chu Trường Phát tràn ngập mừng rỡ. Vong Tình Thiên Thư đã nêu diều kiện cưới Lãnh Hồng Lăng là Chu Ngọc Sơn tu luyện đến đệ ngũ giai Vong Tình Thiên Thư, vì có người suốt đời không thể bước vào đến ngưỡng cửa này, khi đã bước qua với thể chất của Chu Ngọc Sơn chắc chắn tương lai sẽ địa thành.
Giọng Chu Ngọc Sơn lạnh thấu xương như phát ra từ hầm băng ngàn năm:
- Đa tạ, nếu không nhờ ngươi thì ta không thể nhanh chóng vào cảnh giới thái thượng vong tình.
Chu Ngọc Sơn chậm rãi bò dậy, ngước đầu lên, đôi mắt trống rỗng không có tình cảm nhân loại.
Đôi mắt trống rỗng làm Chu Trường Phát giật mình, tim đập nhanh:
- A! Đây là...
- A? Ra là tu luyện công pháp mất đi thất tình lục dục, tuy hơi vô nhân đạo nhưng là một pháp môn ghê gớm.
Lý Vân Tiêu mỉm cười nói:
- Tuy nhiên người sáng tạo công pháp này làm sao biết thánh nhân vong tình, cuối cùng vô tình, tình đến cuối, ở ngay sau ta!
Lãnh Hồng Lăng ngồi dưới khán đài con ngươi co rút, khuôn mặt hờ hững đột nhiên biến sắc, người run rẩy.
Lời Lý Vân Tiêu như thánh chuông mộ cổ nổ vang bên tai Lãnh Hồng Lăng, thực hải lóe qua các tia sáng nhưng không thể bắt giữ, làm nàng rất sốt ruột, chì mtỏng suy tư.
Không chỉ Lãnh Hồng Lăng, Lạc Vân Thường tĩnh tu trong Giới Thần Bi cũng mở mắt nhấp nháy.
Lạc Vân Thường lẩm bẩm:
- Thánh nhân vong tình, cuối cùng vô tình, tình đến cuối, ở ngay sau ta.
Tần Như Tuyết kinh ngạc hỏi:
- Lạc lão sư đang nói gì?
Lạc Vân Thường cười khổ, lắc đầu.
Côn Ngô thần thụ trong Sinh Mệnh Luân Chuyển đại trận rèm mi run run, hai hàng lệ rơi.
Trên lôi đài người Chu Ngọc Sơn run rẩy, tinh thần sắp lạc mất. Mắt Chu Ngọc Sơn lóe tia gợn sóng, rất nhanh trở về bình thường.
Chu Ngọc Sơn lạnh lùng nói:
- Nói bậy bạ linh tinh làm rối loạn tinh thần của ta. Thái thương vong tình là vô tình nhất, do Vong Tình Vũ Đế sáng tạo ra công pháp tuyệt thế. Con kiến bình tĩnh nhà người làm sao hiểu ra áo nghĩa trong đó?