Vu Dung trợn to mắt không nói nên lời, tiểu tử này làm việc luôn nằm ngoài dự đoán.
Tân Bì đứng dậy, lạnh lùng quát:
- Câm miệng hết, tất cả yên lặng!
Từng vòng sóng âm khuyếch tán, không gian bị chấn vặn vẹo lan tràn bốn phương tám hướng.
Mọi người biến sắc mặt, uy nhiếp mạnh mẽ làm bọn họ khí huyết khó chịu, nói không ra lời.
Toàn trường yên lặng.
Tân Bì nhìn Lý Vân Tiêu, nhíu mày nói:
- Vân thiếu gia, tỷ thí lôi đài là quyết đấu sinh tử, Vân thiếu gia mang yêu thú lên sân không hợp tình hợp lý.
Nếu để yêu thú tham gia thì khỏi cần đánh, yêu thú đỉnh Vũ Tông, còn là lôi hệ, dù là Vũ Hoàng nhất tinh cũng không dám nói thắng chắc.
Người đặt cược Chu Ngọc Sơn cao giọng quát:
- Đúng vậy! Mau kéo con súc sinh đó xuống đi!
Vương Thần đứng lên ủng hộ:
- Yêu thú vốn là binh khí của thuần thú sư, nếu Lý Vân Tiêu là thuần thú sư thì phải mang theo yêu thú tác chiến!
Vương Thần đã đặt cược ba trăm vạn trung phẩm nguyên thạch, làm sao chịu dễ dàng từ bỏ?
Xoẹt!
Người Chu gia toát ra sát khí, ánh mắt đầy sát ý sắc bén nhìn Vương Thần chằm chằm. Uy nhiếp từ mấy chục cường giả Vũ Tông làm Vương Thần sợ hãi rùng mình, cúi đầu không dám nói nữa.
- Đúng vậy! Người ta là thuần thú sư, không cho phép mang yêu thú thì lấy gì đánh?
Dưới lôi đài rộ lên tiếngp hản đối, ủng hộ Lý Vân Tiêu. Tân Bì nghẹn lời. Thuần thú sư mang yêu thú cùng chiến đấu là đương nhiên.
Người Chu gia xoe tròn mắt. Khương Vô Kỵ, Khương Vô Úy há hốc mồm, vẻ mặt ngơ ngẩn.
Chu Ngọc Sơn vốn khí thế khiếp người đứng giữa lôi đài mất kiên nhẫn, tức giận quát:
- Chuột nhắt kia, sợ chết thì biến đi, mang con yêu thú đến có gì hay?
Ánh mắt Lý Vân Tiêu lạnh lẽo híp lại:
- Sợ chết?
Huyền Lôi Kinh Vân Hống rống to hướng Chu Ngọc Sơn: