Chu Trường Phát biết mình lỡ lời, cười khổ nói:
- Khương trưởng lão hiểu lầm, Ngọc Sơn mới kế thừa Vong Tình Thiên Thư không lâu, Như Ngọc thái tử sớm là cao thủ đắc ý của Thiên Châu Môn. Một trước mkột sau, cảnh giới cách biệt đương nhiên không sánh bằng chứ không phải vì công pháp.
Vong Tình Thiên Thư của Đoạn Tình Sơn là công pháp tu luyện siêu mạnh, nhưng công pháp này yêu cầu điều kiện cực kỳ khắc nghiệt. Phải là người tuyệt tình vô tình, tu vi thấp nhất cũng cỡ Vũ Vương Ngũ Hành cảnh. Chu Ngọc Sơn vừa lúc là bạc tình chi thân thích hợp tu luyện Vong Tình Thiên Thư nhất, nên đợc Đoạn Tình Sơn chú trọng bồi dưỡng làm đệ tử trung tâm nhất. Chu Dương Tiêu vì thế không tiếc hao phí công lực của hai trưởng lão thể hồ quán đính, trực tiếp kéo Chu Ngọc Sơn lên cảnh giới Vũ Vương.
Chu Ngọc Sơn nhờ thế địa vị tăng nhiều, gần như thành người thừa kế nội định của Chu gia. Tụ Thiên tông, Đoạn Tình Sơn, Thiên Châu Môn đều là tồn tại vượt qua đế quốc, dựa vào một trong ba thế lực đủ bảo vệ gia tộc ngàn năm không ngã. Huống chi Chu Ngọc Sơn là đệ tử trung tâm của Đoạn Tình Sơn, trực tiếp bái vào môn hạ của tông chủ. Tông chủ đặc biệt phái hai trưởng lão đến hỗ trợ Chu Ngọc Sơn tu luyện, có thể thấy Đoạn Tình Sơn chú trọng gã như thế nào.
Những người thế gia khác cũng có mặt, đặc biệt gia chủ ba đai thế gia biểu tình cực kỳ khó xem. Sau khi Chu Ngọc Sơn xuất quan hoàn toàn khác hẳn với trước, người gã phát ra hơi thở làm gia chủ ba đại thế gia không nhìn thấu được. Nếu để Chu Ngọc Sơn trưởng thành, không lâu sau Chu gia sẽ đè lên đầu mọi người.
Chu Trường Phát thầm buồn bực vì lỡ mồm đắc tội hai trưởng lão Đoạn Tình Sơn. Hiện tại Đoạn Tình Sơn là núi dựa lớn nhất của Chu gia, phải hết sức cẩn thận hầu hạ. Nếu không Chu Trường Phát với thực lực Vũ Hoàng đỉnh tam tinh không cần ăn nói khép nép với hai trưởng lão Khương Vô Kỵ, Khương Vô Úy.