Đoạn Việt khô khốc hỏi:
- Thứ nát nhừ ghê tởm này mà ngươi cũng lấy sao?
Lý Vân Tiêu lườm Đoạn Việt, hầm hừ:
- Đã bảo là ta rất nghèo, đang cần tài nguyên!
Đoạn Việt buồn nôn nói:
- Ngươi còn không biết ngượng nói ra? Lừa gạt ta bảo thăng cấp khó khăn này nọ, mới vài ngày không gặp? Tổ cha nó, thăng cấp lên Vũ Quân tma tinh! Sau này lão tử còn tin ngươi thì lão tử là con rùa!
Chuyện này thì Lý Vân Tiêu không cách nào giải thích rõ ràng, hắn mặc kệ Đoạn Việt lải nhải.
Lý Vân Tiêu nhìn Dịch Tiểu Sơn, Hô Diên Minh, hỏi:
- Các ngươi cũng muố nphượng hoàng chân hỏa của ta?
Hô Diên Minh, Dịch Tiểu Sơn mặt trắng bệch. Tề Chân Tử còn bị Lý Vân Tiêu đè chết, bọn họ không đủ nhét răng.
- Cho các ngươi hai lựa chọn. Một, quy thuận ta. Hai, chết.
Không ai chọn chết nên rất nhanh Dịch Tiểu Sơn, Hô Diên Minh thề trung thành.
Lý Vân Tiêu chỉ tay một cái thu Hô Diên Minh, Dịch Tiểu Sơn vào Giới Thần Bi. Chỉ cần vào Giới Thần Bi là nằm trong tầm kiểm soát của Lý Vân Tiêu, hắn không sợ hai người nổi ý xấu chống cự. Hô Diên Minh hiểu ngay Giới Thần Bi là thứ gì, càng không dám chống đối. Lý Vân Tiêu sắp xếp Hô Diên Minh đi
Phơng Thốn sơn luyện khí, luyện đan.
Dịch Tiểu Sơn có thực lực Võ Vương bát tinh, Lý Vân Tiêu xếp gã vào trung tâm linh khí Phơng Thốn sơn, để gã tập trung tu luyện.
Tiêu Khinh Vương nhận ra hơi thở của Dịch Tiểu Sơn, hai đối thủ một mất một còn nhiều năm nay gặp nhau thì rất là thổn thức, cười xóa ân thù.
Hiện giờ Lý Vân Tiêu nắm giữ một số cách dùng cơ bản, Giới Thần Bi tương đương với thành lũy di động. Nếu tin này đồn ra ngoài sẽ rất rùng rợn.
Lý Vân Tiêu quay đầu nói với Đoạn Việt:
- Hiện tại ta định đi Thanh Hải trấn xử lý Thanh Loan chiến hạm, ngươi đi cùng ta hay trực tiếp vào Giới Thần Bi tu luyện?