Thời gian khoảng một chén trà sau, Đoạn Việt mệt chết, gã kinh hoàng nhìn Lý Vân Tiêu vẻ mặt bình tĩnh. Lý Vân Tiêu ngồi xếp bằng như một pho tượng.
Lý Vân Tiêu thầm nghi ngờ:
- Sao tiểu tử này không lộ vẻ gì? Hay đã bị đánh tan hồn phách?
Tề Chân Tử quan sát từ xa một lúc sau thầm nghĩ:
- Nguy rồi, nếu hắn chết thì phượng hoàng chân hỏa biết làm sao?
Tề Chân Tử sốt ruột cầm chuông to đáp xuống, muốn điều tra tình huống Lý Vân Tiêu thế nào, nhìn xem trong cơ thể của hắn có chút dấu vết chân hỏa nào không.
Làm Tề Chân Tử ngạc nhiên là thần thức mới chạm vào người Lý Vân Tiêu thì bị thần thức càng cường đại hơn chặn lại.
Thần thức mạnh đến nỗi linh hồn Tề Chân Tử run rẩy.
Đầu óc Tề Chân Tử trống rỗng:
- A! Có chuyện gì?
Chẳng phải hồn phác Lý Vân Tiêu bị đánh tan, đã chết sao? Thần thức này là . . .
Ong ong ong ong ong!
Thiên địa nguyên khí xung quanh rung động, điên cuồng tụ tập lại.
- Má ơi!
Tề Chân Tử không rõ tình huống thế nào, bài học lúc nãy còn khắc sâu, gã sợ hết hồn vội nhảy vọt ra sau mấy chục thước. Tề Chân Tử đứng trên trời cao giật mình nhìn Lý Vân Tiêu, cảm thấy thiên địa nguyên khí xung quanh ùa vào cơ thể hắn, hiện hình tứ tượng.
- Đây . . . Là thăng cấp?
Tề Chân Tử ngây người, với tu vi như gã đương nhiên nhìn ra đây là dấu hiệu thăng cấp. Không chỉ Tề Chân Tử, ba người khác cũng sửng sốt. Hô Diên Minh, Dịch Tiểu Sơn người đầy máu, ngơ ngác nhìn hiện tuượng thăng cấp.
Đoạn Việt tức giận chửi ầm lên:
- Tiểu tử này lừa ta nói hắn thăng cấp rất khó khăn, cần nhiều nguyên thạch này nọ, khó hơn võ giả bình thường gấp mấy lần. Tổ cha nó, mới có vài ngày đã từ Vũ Quân nhất tinh tiến giai đến tam tinh?
Lý Vân Tiêu cũng không ngờ lần này dễ dàng thăng cấp như thế, đa phần vì lần trước hắn hấp thu nhiều nguyên khí lắng đọng trong cơ thể, trải qua Đại Giới Thần quyết tu luyện hoàn toàn bị luyện hóa, giờ Sơn Hà chung giả kích động khí huyết tẩy lễ nên hắn nhẹ nhàng đột phá nhất tinh.