Hô Diên Minh nghe vào tai thì biến sắc mặt.
Nhân tình của Thuật Luyện Sư tứ giai, dù là cường giả Vũ Tông cũng khiến bao nhiêu người giành giật. Dù là Vũ Hoàng Thất Túc cảnh cũng không muốn đắc tội một Thuật Luyện Sư tứ giai, nhưng vẻ mặt Đoạn Việt khinh thường không thèm quan tâm đó tuyệt đối không phải giả bộ, nghĩa là gã thật sự không cần.
Tề Chân Tử đánh trống rút lui, hỏi dò:
– Vị đại nhân này, phải chăng ta có thể bắt lấy tiểu tặc này và mang hắn đi?
Đoạn Việt cười to bảo:
– Các ngươi nói như thể ăn chắc hắn vậy.
Tề Chân Tử lộ vẻ tự tin nói:
– Đương nhiên! Chẳng lẽ đại nhân thấy có gì không đúng sao?
Lý Vân Tiêu không tỏ ý kiến khẽ cười nói:
– Tề Chân Tử, chúng ta cá cược không?
Tề Chân Tử khoanh tay trước ngực, hừ lạnh một tiếng:
– Ngươi có tư cách gì đánh cuộc với ta? Nhưng nói nghe chơi cũng được.
Lý Vân Tiêu thản nhiên nói:
– Người bên cạnh ta tuyệt đối không ra tay, ngươi cứ thoải mái đi. Nếu có thể bắt được ta thì Phượng Hoàng Chân Hỏa thuộc về các ngươi, nếu không được, ta muốn cả ba quy thuận ta, được không?
Tề Chân Tử trợn to mắt như thấy chuyện gì khó tin nhất đời:
– Cái gì? Ngươi định đơn độc đấu với ta?
Hô Diên Minh trào phúng, khinh thường nói:
– Quy thuận ngươi? Ngươi có tư cách gì muốn thu phục ta?
Dịch Tiểu Sơn từ đầu đến cuối giữ im lặng, chỉ nhíu mày. Với tu vi Võ Vương bát tinh của Dịch Tiểu Sơn không có tư cách lên tiếng tại đây.
Lý Vân Tiêu không thèm che giấu vẻ mặt châm biếm:
– Ha ha ha, thế này mà không dám đánh cuộc sao?
Lý Vân Tiêu lạnh nhạt nói:
– Nếu vậy hãy xéo ngay đi, loại phế vật nhát gan như thế ta thu cũng chẳng ích gì.
– Vênh váo, ngông cuồng!
Hô Diên Minh tức giận quát:
– Đừng nói là Tề sư thúc, ta dư sức xử ngươi bằng võ đạo!