– Đại Diễn Thần quyết... Đại Giới Thần quyết... Đều có hai chữ thần quyết, chẳng lẽ là cường giả thập phương thần cảnh để lại công pháp?
Hai thiên công pháp mạnh vượt qua trình độ hiểu biết của Lý Vân Tiêu, hắn nghi ngờ lẩm bẩm:
– Nhưng... Trong lịch sử đại lục không ghi lại cường giả Thập Phương thần cảnh, sao có thể cho ta một hơi được đến hai thiên công pháp?
Lý Vân Tiêu vắt óc suy nghĩ nửa ngày không ra, dứt khoát không nghĩ nữa. Ít ra Đại Giới Thần quyết là mấu chốt khống chế Giới Thần Bi.
Lý Vân Tiêu cẩn thận đưa thần thức xâm nhập vào thiên hồng mông trong thức hải, nghiên cứu Đại Giới Thần quyết.
– Nguyên thủy tổ khí, phác phác hôn hôn. Nguyên hàm vô trẫm, thủy hồn vô danh...
Lý Vân Tiêu đọc đến một phần tư thì thấy mệt rã rời, hồn lực mới rồi còn tràn đầy thoáng chốc cạn sạch. Mí mắt Lý Vân Tiêu rũ xuống buồn ngủ.
Lý Vân Tiêu cắn dầu lưỡi, máu tràn ngập khoang miệng, thần thức hơi tỉnh táo lại.
Lý Vân Tiêu giật mình ngồi xếp bằng, vừa vận chuyển Đại Diễn Thần quyết vừa đọc khoa đẩu văn tự màu vàng. Một lúc sau hồn lực khô cạn dịu lại, dần đầy lên, cộng với Giới Thần Bi liên kết tinh thần Lý Vân Tiêu dường như có cảm ứng với hàng chữ này.
– Nội ngoại hư thực, cương nhu bình quân. Âm dương bích lý, biến hóa phân hình. Chân tinh chân khí, hoảng hốt yểu minh...
Lý Vân Tiêu kiên trì đọc đến một phần ba, nhưng mặc cho hắn vận chuyển hồn lực cỡ nào cũng khó đọc phần kinh văn sau. Lý Vân Tiêu chỉ thấy hỗn độn mông lung lơ lửng sâu trong thức hải.
Lý Vân Tiêu thử nhiều lần sau thở hắt ra, từ bỏ.
Còn lại hai phần ba kinh văn chờ khi nào hồn lực của Lý Vân Tiêu tiến bộ mới đọc tiếp được.
Giờ phút này, trên bầu trời trong xanh, lúc trước Lý Vân Tiêu gõ nát những nguyên tinh, nguyên thạch tràn ra nguyên khí mênh mông sớm đã tan biến trong thiên địa.