Sau khi khẳng định suy đoán của mình, Lý Vân Tiêu đá Huyền Lôi Kinh Vân Hống văng ra, nạt:
– Đi canh chừng cho ta, không được để ai đến quấy rầy!
Lý Vân Tiêu kiểm tra tình huống Giới Thần Bi, nàng trừ hôn mê sâu ra không có gì khác lạ, sức sống mạnh hơn người bình thường. Lý Vân Tiêu nhìn khuôn mặt xinh đẹp bình yêu ngủ, lòng dao động. Lý Vân Tiêu cười cười lấy một khối dưỡng hồn mộc thật to ra, bắt đầu bài bố.
Đám người ở trong hang ngầm cảm nhận hơi thở của Lý Vân Tiêu, giật mình đi ra xem nhưng bị Huyền Lôi Kinh Vân Hống ngăn cản. Bọn họ thấy Lý Vân Tiêu luyện hóa cái gì đó bên cạnh Mộng Vũ thế là nín thở, không dám quấy rầy.
Lý Vân Tiêu nâng dưỡng hồn mộc trong hai tay, luyện hóa giữa hư không. Mấy năm nay Côn Ngô thần thụ hấp thu hồn phách đều tẩm bổ thụ linh, cho nên dưỡng hồn mộc này không tinh thuần. Điều Lý Vân Tiêu cần làm là tinh luyện ra một tia tinh hồn trong một đống dưỡng hồn mộc để bù đắp lũ hồn phách đã mất của Mộng Vũ.
Thời gian chậm rãi trôi, vụn gỗ hỏng bị vứt bên cạnh Lý Vân Tiêu chất ngày càng nhiều. Giữa hư không, một lũ tơ hồn xanh không ngừng cô đọng,Trong mỗi khối dưỡng hồn mộc chỉ có thể cô đọng ra một chút xíu tinh hồn, muốn gom lại thành tơ rất là khó khăn.
Khiến mọi người câm nín là dường như Lý Vân Tiêu có dưỡng hồn mộc vô cùng tận, lấy hoài không hết. Hai ngày sau, một lũ tinh hồn tinh thuần nhất cô đọng xong, tỏa hồn lực mờ nhạt trong không trung, hấp dẫn khiến người muốn nuốt vào.
Người Lý Vân Tiêu ướt đẫm mồ hôi nhưng hắn cười rất vui vẻ:
– Hì hì, đây là vật siêu bổ, nếu Thuật Luyện Sư bình thường nuốt vào e rằng hồn lực lập tức tăng một bậc ngay.
Lạc Vân Thường đứng nhìn, mắt mông lung. Nụ cười thoải mái này khiến Lạc Vân Thường như trở về trước kia, trùng hợp với vị đại nhân kia. Lạc Vân Thường rất ngạc nhiên là tại sao Lý Vân Tiêu thường hay vô tình có nhiều điểm giống với vị đại nhân kia, bởi vì hắn là đệ tử của đại nhân sao?