Đoạn Việt vận chuyển chân khí cưỡng ép chống đỡ uy lực vụ nổ, cơ thể bị thương nặng. Đoạn Việt không dám tránh né, Thanh Liên Địa Hỏa trong tay còn trong tầm kiểm soát. Nếu Đoạn Việt không ức chế được Thanh Liên Địa Hỏa, để nó nổ chung với Huỳnh Dương Hỏa thì hậu quả không tưởng tượng nổi.
Con ngươi Áo Địch Già co rút, giật mình khó hiểu hỏi:
– Có chuyện gì? Sao phút cuối Huỳnh Dương Hỏa khựng lại để người kia có cơ hội?
Chu Cẩn, Tân Bì cũng lộ vẻ hoang mang, ngạc nhiên, đắm chìm trong suy tư. Bọn họ cũng không biết tình huống vừa rồi thế nào, Huỳnh Dương Hỏa không thể bỗng dưng đứng im không nhúc nhích được.
Chu Cẩn thở dài, cười khổ nói:
– Muốn biết đáp án thì phải đi hỏi Huỳnh Dương Hỏa.
Mắt Tân Bì b*n r* tia sáng nhìn chằm chằm Thanh Liên Địa Hỏa trong tay Đoạn Việt, biểu tình liên tục thay đổi, gã đang đấu tranh tâm lý.
Áo Địch Già liếc Tân Bì, mỉm cười nói:
– Như thế nào? Động tâm? Là cướp kỳ hỏa giết hết người ên dưới hay tiếp tục mắt lạnh bàng quan? Giá trị của Thanh Liên Địa Hỏa này không tầm thường, không thua gì huyền bí bình thường. Nếu thường xuyên luyện hóa Thanh Liên Địa Hỏa có thể trực tiếp tăng lên cảnh giới một tinh.
Tân Bì nghe Áo Địch Già nói xong sắc mặt dịu lại, bình tĩnh nói:
– Hừ! Ta không tu luyện võ kỹ hỏa hệ, có thời gian luyện hóa Thanh Liên Địa Hỏa cũng đủ cho ta tiến bộ một tinh. Người này thu phục Thanh Liên Địa Hỏa đã không thành vấn đề, chuyện Huỳnh Dương gia cũng có kết quả, tảng đá đè trong lòng các vị dời đi. Tập thể giải tán.
Ánh mắt Tân Bì trở nên xa xôi:
– Nhưng mà...
Tân Bì nghiêm túc nói:
– Nhưng Tu Di sơn sắp mở ra, hy vọng mọi người tiếp tục giữ cảnh giác, đừng gây rắc rối gì. Viêm Vũ thành đột nhiên nổi lên, sau lưng nó chắc chắn có núi dựa. Ta hy vọng thế gia nào từng có mâu thuẫn với Viêm Vũ thành hãy kiềm chế một chút, cố gắn đừng dây vào Viêm Vũ thành, tránh cho xảy ra ngoài ý muốn. Thế gia ngàn năm tuy không dễ ngã nhưng lúc ngã thì chỉ trong một giây. Huỳnh Dương gia là ví dụ tốt nhất.