Huỳnh Dương Hỏa nhướng mày, hừ mạnh lẩm bẩm:
– Ta chờ xem ngươi chống chọi được bao lâu. Thanh Liên Địa Hỏa của ta không tắt, đốt nửa năm, một năm, ta không tin các ngươi chịu đựng được!
Huỳnh Dương Hỏa hiểu lầm Lý Vân Tiêu núp trong tháp sử dụng trận pháp phòng ngự. Lão cho rằng trong một lúc không phá mở được, chờ thời gian lâu thì phòng ngự siêu mạnh này rất tốn nguyên thạch, chờ khi năng lượng không đủ cung ứng thì kết quả chỉ có con đường chết.
Huỳnh Dương Hỏa rất có kiên nhẫn ngồi xếp bằng trước tháp đơn rực cháy lửa, lão nhắm mắt điều dưỡng.
Lý Dật đáng thương, lửa cháy hong khô da gã. Lý Dật không dám đi, chỉ có thể cưỡng ép vận chuyển chân khí ngăn cản. Nhưng chân khí bị hao phí rất nhanh, không lâu sau người Lý Dật khô quắt.
Trên bầu trời cách mấy ngàn dặm, mười mấy võ giả đứng nhìn xuống dưới.
Đoàn người chia hai nhóm, ba người đứng đằng trước nhất là Chu Cẩn, Tân Bì, Áo Địch Già. Hơn mười người phía sáu là cao thủ các đại thế gia trong Hỏa Ô đế quốc phái ra, tu vi thấp hơn ba người Chu Cẩn nhiều, nên không dám đứng phía trước.
Đám người này luôn đi theo sau Huỳnh Dương Hỏa, muốn xem kết quả như thế nào. Khi Vô Thượng cung bị hủy diệt, bọn họ chỉ đứng xa nhìn. Huỳnh Dương Hỏa biết một đám người theo sau lưng mình, tuy lão tức giận nhưng đành bó tay.
Chu Cẩn khoanh tay trước ngực, sờ cằm, nhíu mày nói:
– Viêm Vũ thành này đúng là kỳ lạ. Các ngươi có thấy trong tiểu tháp kia là trận pháp gì không? Có thể ngăn cản Thanh Liên Địa Hỏa của Huỳnh Dương Hỏa, cũng ngăn cách thần thức của chúng ta, thật không đơn giản.
Tân Bì cũng đầy nghi ngờ, mắt nhìn chằm chằm tòa tháp nhưng không thể xem thấu nó.
Tân Bì nghi hoặc hỏi:
– Chẳng lẽ giết Huỳnh Dương gia là thành chủ Viêm Vũ thành làm? Thế này thật hoang đường, dù là vương thất Thiên Thủy quốc cũng không có thực lực như vậy, nhưng cái tháp lùn kia...