Rất nhanh một đại trận dài trăm thước được bày ra, thật nhiều nguyên thạch được khảm vào. Hòn đảo nhỏ và Thanh Loan chiến hạm bên trên nó dần mơ hồ, không gian vặn vẹo chậm rãi biến mất. Trong tâm mắt toàn là biển xanh, không còn thứ khác.
Sáu Thuật Luyện Sư cảm thấy rất tự hào. Từ lúc Lý Vân Tiêu tu sửa trận pháp chủ công, phòng ngự của Thanh Loan chiến hạm đến nay bọn họ sinh ra lòng kính sợ thiếu niên này. Thiếu niên đi con đường thuật luyện chi đạo xa hơn bọn họ nhiều,ới có một ngày mà sáu Thuật Luyện Sư học được trei thức nhiều còn hơn khổ tu một năm.
Lý Vân Tiêu lo lắng thầm nghĩ:
– Đã đi hơn nửa tháng, không biết bây giờ Viêm Vũ thành thế nào.
Lý Vân Tiêu lấy ra Thanh Lang chiến xa, tám người bay nhanh hướng Hỏa Ô đế quốc.
Sáu Thuật Luyện Sư phập phồng lo sợ, nhưng lúc này bọn họ thân bất do kỷ, sau này chỉ có thể đi cùng Lý Vân Tiêu. Trong lòng sau Thuật Luyện Sư cũng rất vui vẻ, hy vọng đi theo thiếu niên sẽ giúp bọn họ tiến bộ hơn trong thuật đạo.
Một ngày sau, Thanh Lang chiến xa tiến vào phạm vi Hỏa Ô đế quốc.
Đoạn Việt mở miệng hỏi:
– Tiểu tử, rốt cuộc ngươi có thân phận gì? Bây giờ có thể nói cho ta được chưa?
Đây là thắc mắc lớn nhất trong lòng Đoạn Việt.
Lý Vân Tiêu nhìn tòa thành trì to lớn phía xa, mỉm cười nói:
– Hỏa Ô đế quốc phụ thuộc thượng vị quốc, thành chủ Viêm Vũ thành Thiên Thủy quốc.
Đoạn Việt nhướng mày không tin:
– Hừ! Chủ một thành trong vương quốc phụ thuộc? Ngươi nghĩ ta ngốc sao? Với thực lực, tư chất ngươi biểu hiện ra ngoài, đáng sợ là mới có mười lăm tuổi, nói ngươi không phải đệ tử của đại thế lực nào thì ta chặt đầu cho ngươi ngồi!
Đoạn Việt tự lầu bầu suy đoán:
– Trong Hỏa Ô đế quốc mạnh nhất là Tụ Thiên tông, tiếp theo là Đoạn Tình Sơn, Thiên Châu Môn. Ta đoán ngươi rất có thể là đệ tử của Tụ Thiên tông. Tề Phong tông chủ Tụ Thiên tông nghe nói đã bước chân vào Bát Hoang cảnh Vũ Tôn, hơn nữa sư phụ của Tề Phong, Hoa Thiên Thụ là Vũ Đế Cửu Thiên cảnh. Nguyên Hỏa Ô đế quốc chỉ có Tụ Thiên tông mới nuôi ra yêu nghiệt như ngươi được.