Một lão nhân khác, Tổ Chính Thanh sắc mặt âm trầm hừ lạnh một tiếng:
– Dương trưởng lão, đây là cơ hội ngàn năm một thuở. Phân bộ của Tinh Tú tông bị tiêu diệt, Tinh Tú lão Quái quét sạch môn phái khác giúp chúng ta. Meiẽn không xảy ra sai lầm thì sau này trong Thanh Hải trấn có khoảng một nửa lợi nhuận thuộc về Thiên Hạc các chúng ta.
Dương trưởng lão tức giận quát:
– Nhưng hậu quả rất nghiêm trọng! Nếu bị Tinh Tú lão Quái biết là chúng ta làm thì các chủ cũng không bảo vệ ngươi được!
Tổ Chính Thanh kiêu ngạo lạnh lùng cười:
– Dương trưởng lão lo xa quá, có ba môn phái Phi Kiếm tông, Trảm Hổ Môn, Thạch Phương Trai gánh tội thay, không đến lượt gã. Có gan mới làm giàu, người làm việc lớn sao có thể so đo tính toán!
Dương trưởng lão tức giận người run rẩy nhưng không biết làm sao, lo lắng nhìn bên dưới. Các cao thủ Thiên Hạc các bịt mặt hăng say giết đệ tử Tinh Tú lão Quái.
***
Giờ phút này Lý Vân Tiêu sớm đã khởi động Thanh Loan chiến hạm chạy như bay trong Nam hải cách mấy ngàn dặm. Thanh Loan chiến hạm lơ lửng trên mặt biển.
Vạn dặm tĩnh lặng, không có bóng người.
Đoạn Việt mặt trắng bệch đứng trên chiến hạm, gã nhìn biển rộng và trời xanh, cảm thấy không chân thật.
Đoạn Việt lẩm bẩm:
– Thật sự cướp được Thanh Loan chiến hạm, điều này... Sao có thể...
Trong vụ nổ hai luồng lực lượng kia làm Đoạn Việt bị thương nặng, phong ấn lại khởi động, tu vi của gã rớt xuống Vũ Tông thất tinh, bị thương càng nặng hơn, sắc mặt rất tệ.
Nhưng nhìn Thanh Loan chiến hạm xưa kia toàn phải ngước cổ nhìn, thế nhưng chiến hạm này bị hai người dễ dàng đánh cắp, Đoạn Việt cảm thấy hoảng hốt, vẻ mặt nghi ngờ ngơ ngẩn. Đoạn Việt bỗng cảm thấy thiếu niên trước mắt gã không phải nhân loại.
Lý Vân Tiêu chạy tới chạy lui trên chiến hạm, kiểm tra tình trạng của chiến hạm.