Hứa Phong cảm giác khí huyết chạy ngày càng nhanh trong cơ thể, dần không theo gã điểu khiển. Đoạn Việt thì vẻ mặt bình tĩnh, hơi thở quanh người như ẩn như hiện, nhẹ nhàng dài lâu, hoàn toàn không bị quấy nhiễu.
Đoạn Việt lạnh lùng nói:
– Người sắp chết biết nhiều làm gì?
Mắt Đoạn Việt tràn ngập sát ý. Lần này nếu không có Lý Vân Tiêu thì Đoạn Việt đã cùng đám người Mã Văn Địch chết trong Nam hải. Đương nhiên dù không có người Tinh Tú tông ra mặt thì Đoạn Việt vẫn sẽ bị đám người Mã Văn Địch hại chết. Nhưng dù sao Đoạn Việt bị Hoành Nguyên truy sát mấy ngày, nếu không gặp sương mù cầu vồng thì cũng là cục diện chết chắc.
Hiện giờ Đoạn Việt khâm phục Lý Vân Tiêu trăm phần trăm. Thanh tâm quyết ngăn cản ma âm công kích cũng là nhờ Lý Vân Tiêu dạy cho. Thanh Loan chiến hạm cường đại không gì sánh bằng là nhờ có trận pháp công kích phạm vi lớn, không thể đề phòng này. Thanh tâm quyết chống đỡ được ma âm công kích tuyệt đối không tầm thường.
Hứa Phong bực tức rít gào:
– Không! Ta không cam lòng!
Hứa Phong nhanh chóng kết ấn, nguyên khí cầu khổng lồ hiện ra trong lòng bàn tay gã. Trong quá trình kết ấn cơ thể Hứa Phong nứt nẻ, thoáng chốc toàn thân gã đẫm máu. Chân khí rốt cuộc chui ra khỏi cơ thể Hứa Phong.
– Có chết cũng kéo ngươi chết chung! Sóng nguyên khí, bạo! Bạo! Bạo!
Quả cầu ánh sáng khổng lồ chớp mắt nổ tung. Phương Thiên Họa Kích của Đoạn Việt vừa lúc đó đâm vào quả cầu, hai lực lượng va chạm. Bầu trời sáng trưng như ban ngày.
Đám cường giả Vũ Tông của Tinh Tú tông chạy tứ tán, bọn họ kinh khủng xoe tròn mắt, xoay người muốn chạy. Nhưng đa số cường giả Vũ Tông bị cuốn vào vòng xoáy hai lực lượng, chớp mắt thành tro. Đuôi Thanh Loan chiến hạm bị sóng xung kích đánh trúng rung bần bật.
Thanh thế trận chiến này to lớn kinh động tất cả võ giả trong Thanh Hải trấn, tất cả tránh thật xa cẩn thận quan sát, không ai dám tiến lên.