Mấy người sợ hãi biến sắc mặt. Đẳng cấp cỡ bọn họ không đủ sức đánh nhau khiến nguyên chiến hạm rung rinh, chẳng lẽ là ba môn phái?
Lý Vân Tiêu mặt không đổi sắc tiếp tục thi triển quyết ấn, lẩm bẩm:
– Nhớ cẩn thận chút, đừng phá hỏng nặng chiến hạm này, ta không muốn bỏ tiền túi ra.
Từ chiến hạm vang lên tiếng gầm điếc tai:
– Người nào tìm cái chết? Dám đến Tinh Tú tông giương oai?
Khí thế kinh khủng khuếch tán, Lý Vân Tiêu ở trong chủ trận trung ương cũng cảm nhận được. Đây là người phụ trách Tinh Tú tông tại Thanh Hải trấn, Vũ Hoàng nhất tinh, Hứa Phong. Sau khi phái vài cường giả Vũ Tông đi bị tiêu diệt trong chớp mắt thì Hứa Phong bùng nổ.
Người đến là Đoạn Việt, gã trầm giọng nói:
– Hừ! Muốn chết chính là các ngươi!
Lại vài tiếng hét thảm thảm vang lên, lại có đệ tử Tinh Tú tông bị giết.
– Ngươi là ai? Hãy xưng tên ra, trong tay Hứa Phong ta không giết hạng người vô danh!
– Xì, ngươi chưa xứng biết tên của ta.
– Cái gì? Hơi thở này là... Vũ Hoàng nhị tinh, ngươi là Vũ Hoàng nhị tinh?
Giọng Hứa Phong tràn ngập kinh hoàng:
– Vị... Vị đại nhân này, có gì từ từ nói. Không biết Tinh Tú tông ta đắc tội đại nhân bao giờ?
– Hừ! Làm chuyện gì thì trong lòng ngươi biết rõ, ta đòi nợ thay người!
Bên ngoài vang lên tiếng gầm ngút trời:
– Các ngươi dám khiêu khích Tinh Tú tông ta? Tự gánh lấy hậu quả! Các vị trưởng lão, hãy cùng ta đi nghênh chiến!
Tiếng các loại năng lượng va chạm nhau, mấy Thuật Luyện Sư nghe hết hồn hết vía. Người đến là Vũ Hoàng nhị tinh, cao hơn Hứa Phong một bậc. Cũng may Tinh Tú tông có nhiều cao thủ, dường như cường giả Vũ Hoàng kia cũng rơi vào khổ chiến, giằng co ngang nhau.
Lý Vân Tiêu bận rộn trong chủ trận trung ương thì không quan tâm, dường như chuyện bên ngoài chẳng liên quan gì hắn. Mấy Thuật Luyện Sư xem không hiểu hắn thi triển ra quyết ấn, không biết Lý Vân Tiêu định làm gì.