Ở trong khói trắng xen lẫn từng tia huyết khí, gió biển đem sương mù thổi tan, lập tức lộ ra một đầu hải thú Kim Ngưu cực lớn, nổi trong nước biển, trước ngực một vết thương cực lớn vẫn còn đang không ngừng chảy ra máu, đã chết từ lâu.
– Chi! Chỉ một chiêu đã diệt sát Huyền Hải Đại Kim Ngưu ngủ đông, ở ẩn trong đáy biển.
– Vị tiền bối này rốt cuộc là tu vị gì? Lấy thân phận cao nhân tiền bối của hắn chắc có lẽ không làm khó chúng ta a?
– Nói không chừng đâu này, có chút cao thủ chính là b**n th**, ưa thích tra tấn người khác.
– Ngươi nha câm miệng cho ta! Vạn nhất chọc giận người này, ta là người đầu tiên g**t ch*t ngươi!
Đám người phái Vô Lượng nhao nhao tâm thần bất định bất an, đang đợi thẩm lí và phán quyết.
– Đầu Huyền Hải Đại Kim Ngưu các ngươi cầm lấy đi, cái này cũng có thể đền bù tổn thất a.
Đoạn Việt nhếch miệng cười cười, chỉ vào đầu hải thủ kia nói.
– Cái gì?
Một gã đệ tử phái Vô Lượng sững sờ thoáng một phát, vội vàng khoát tay nói:
– Tiền bối ngài nói giỡn, đây chính là ngài độc lập săn giết, chỉ cần tiền bối thả chúng ta trở về là được.
Đoạn Việt nhướng mày, cả giận nói:
– Đoạn Việt ta há lại là kẻ khi dễ nhỏ yếu, cho các ngươi cầm lấy liền cầm lấy đi! Tranh thủ thời gian thu thập xéo ngay cho ta!
– Đoạn… Ngài là Đoạn Việt tiền bối?
Tên đệ tử phái Vô Lượng kia sững sờ, hồ nghi nói:
– Ngài không phải đã táng mạng dưới đại hải rồi sao?
– Cái gì? Chuyện đùa gì vậy?
Đoạn Việt cả giận nói.
– Chưa, không có…
Tên đệ tử kia khẩn trương, vội vàng che miệng mình, thầm mắng mình lắm miệng, nếu là hôm nay chết ở chỗ này cũng là mình đáng đời.
Xa xa Lý Vân Tiêu lông mày hơi động một chút, giẫm lên sóng biểu phiêu hốt đi tới, nói khẽ: