– Thánh giả đại nhân tuyệt sẽ không chết!
Thiết Lăng đột nhiên xuất hiện ở sau lưng mọi người, còn có Thiết Tí cùng Thiết Tâm, trên thân ba người tản mát ra một cổ lực lượng mãnh liệt, cho người khác một loại cảm giác xưa đâu bằng nay.
– Thiết Lăng ngươi?
Thiết Phẩm trong nội tâm cả kinh, ẩn ẩn cảm giác được trên người hắn loại khí chất đó…
Thiết Lăng khóe miệng cười nói:
– Cha, ta đã tiến giai Tam cấp Hải Luyện Sư!
– Chi!
Thiết Phẩm hít một hơi lạnh, mở to hai mắt, lập tức vui mừng quá đỗi:
– Ha ha, dĩ nhiên là thật! Cùng ta trước kia bái kiến Đại Hải Luyện Sư khí chất giống như đúc, ha ha ta Hỏa Ngư Tộc ta rốt cục cũng có Đại Hải Luyện Sư!
– Tộc trưởng!
Thiết Phàm cũng là vui mừng nói:
– Ngươi xem Thiết Tí Thiết Tâm, bọn hắn cũng tiến giai đến Cửu Tinh Vũ Tông đỉnh phong!
Ánh mắt của Thiết Phẩm lần nữa rơi vào trên người Thiết Tí Thiết Tâm, lập tức vui đến phát khóc, lẩm bẩm nói:
– Trời giúp Hỏa Ngư nhất tộc ta ah! Thánh sứ đại nhân quả nhiên là Thượng Thiên tới giúp chúng ta!
Đoạn Việt nhướng mày, thoáng hơi không vui nói:
– Đã đến Cửu Tinh đỉnh phong, vì sao không ở bên trong thuận thế đột phá. Cũng biết bỏ qua lúc này đây, các ngươi muốn tiến giai Vũ Hoàng, sợ là không có vài chục năm thời gian khổ tu là không thể nào.
Thiết Phẩm cũng là cả kinh, đột nhiên tỉnh ngộ lại, cả giận nói:
– Còn chưa cút trở về tu luyện! Nơi này có chúng ta mấy người chống đỡ, các ngươi không đột phá đến Vũ Hoàng cũng đừng đi ra!
Thiết Tí cùng Thiết Tâm nhìn lẫn nhau một cái, đều là vẻ mặt cười khổ. Thiết Lăng vẻ mặt tiếc hận nói:
– Cha, chẳng biết tại sao, bên trong đã không còn linh khí nữa. Thánh sứ đại nhân bố trí xuống trận pháp cũng hấp thu không được nửa điểm linh khí.