Hai người thế mới biết, cho bọn họ dùng chính là Tị Thủy Châu, một loại bảo bối có thể để cho sinh vật trên đại lục ở trong nước tự do hành động.
Lý Vân Tiêu hơi kinh ngạc, nếu bọn họ muốn giết hai người mình, vì sao còn cho dùng bảo bối bực này? Tị Thủy Châu ở trong nhân loại cực kỳ hiếm thấy, giá cả không rẻ. Tuy rằng ở trong Hải tộc có lượng lớn, nhưng c*̃ng không cần thiết lãng phí.
Nhưng Đoàn Việt lại có vẻ bình tĩnh lên, tựa hồ cùng lúc trước có chút không giống, trong mắt không hề lay động, tựa hồ trong lòng có tính toán. Lý Vân Tiêu nhìn dáng vẻ của hắn hơi run run, thật giống như có ngộ ra.
Mấy trăm tên Hỏa Ngư tộc áp giải hai người bơi không biết bao lâu, bọn họ ở dưới đáy biển tốc độ cực nhanh, so với Võ Tông cường giả phi hành trên không trung còn nhanh hơn rất nhiều. Nhưng tựa hồ bọn họ đối với huyền khí cũng không có hiểu rõ quá lớn, dĩ nhiên không có đoạt lại nhẫn chứa đồ của hai người, hơn nữa hơn 100 Hỏa Ngư tộc còn đẩy bộ Hổ Vương chiến xa kia, theo mặt sau đi tới.
– Đại ca, các ngươi đây là muốn mang chúng ta đi đâu? Tại sao phải giết chúng ta chứ? Cái gọi là hữu duyên thiên lí năng tương ngộ, mọi người gặp mặt tức là duyên phận, làm bằng hữu a.
Lý Vân Tiêu quay về tên nam tử Hỏa Ngư tộc ngũ tinh Vũ Tông kia cười bồi nói.
– Bằng hữu?
Tên Hỏa Ngư tộc kia lộ ra vẻ trào phúng, khinh bỉ nói:
– Nhân loại các ngươi cũng xứng cùng Hải tộc chúng ta làm bằng hữu? Ngươi vẫn đúng là biết cất nhắc mình.
Nội tâm Lý Vân Tiêu thầm mắng không ngớt: Cất nhắc muội muội ngươi! Nếu như không phải bị các ngươi bắt, tên ngốc mới cùng những đầu cá như các ngươi làm bằng hữu, đệt! Nhìn dáng dấp của các ngươi, sau này lão tử là ăn không nổi đầu cá, mẹ, thật buồn nôn!