Đoàn Việt một hồi ách ngữ, lúc trước dùng những thuốc chữa thương kia xác thực là cấp ba, nhưng hiệu quả so với đan dược cấp bốn trên người hắn thu gom còn tốt hơn. Hắn ngượng ngùng nói:
– Vậy cũng không thể quý như thế chứ? Ta ra biển một lần nhiều lắm săn giết mười mấy con thủy yêu, nhưng phải hơn tháng thời gian. Hơn nữa thủy yêu cấp bốn cũng không nhiều.
– Hừ, ta luyện chế một viên đan dược còn cần mấy ngày đây. Đổi thì đổi, không đổi liền câm miệng, không có thời gian cãi cọ với ngươi!
Lý Vân Tiêu mắng một câu, liền nhắm mắt điều tức, không để ý đến hắn nữa.
Đoàn Việt ăn cái bế môn canh, phiền muộn suy nghĩ một trận, mới từ trên người móc ra một cái túi đựng đồ, đau lòng liếc mắt nhìn, sau đó mới ném qua nói:
– Tổng cộng bảy mươi sáu viên yêu đan cấp bốn, đổi một trăm viên Tụ Khí hoàn của ngươi. Sẽ không ngay cả chút ít chênh lệch giá như thế cũng theo ta tính toán chứ.
Lý Vân Tiêu đếm một lần, c*̃ng ném ra một cái túi đựng đồ.
Đoàn Việt tiếp nhận nhìn, suýt chút nữa tức giận đến té xỉu, vừa vặn bảy mươi sáu viên Tụ Khí hoàn, một viên không nhiều một viên không ít. Hắn tức giận đến xoay người, quay lưng về phía Lý Vân Tiêu ngồi xuống, đem Tụ Khí hoàn ném vào trong miệng. Thế nhưng trên người vẫn nỗ lực tạo ra hồn lực đem hai người bao phủ trong đó.
Hai người cứ như vậy khôi phục thực lực, c*̃ng không biết Hổ Vương chiến xa ở trong Thải Hồng sương mù bay bao lâu, bụi mù hồng nhạt dần dần trở nên ít ỏi, sương mù cũng chậm chậm tan ra.
Sau một thời gian ngắn, bầu trời dần dần sáng lên, hai người hơi mở mắt ra, chỉ thấy bầu trời sáng sủa, Hải vực một màu, dị thường yên tĩnh.
Đoàn Việt đứng lên, nghiêm nghị nhìn vùng biển này, sau một lúc mới trầm giọng nói: