Lúc này hắn không nhịn được hỏi:
– Vừa nãy ngươi cho ta dùng đan dược gì? Vết thương trên người đã tốt thất thất bát bát rồi.
Sắc mặt Lý Vân Tiêu khẽ biến, đầy mắt đều là vẻ nghi hoặc ngóng nhìn xa xa, đột nhiên một loại cảm giác không yên dâng lên đầu. Hắn đem thần thức khuếch tán ra, nhưng không thu hoạch được gì, nhưng loại cảm giác bất an dị thường kia, là chân thực hiện lên ở trong lòng như vậy. Lấy tu vi hồn lực của hắn bây giờ, loại bất an này chắc chắn sẽ không vô duyên vô cớ xuất hiện.
– Hơi rắc rối rồi, đến cùng sẽ là nguy hiểm gì? Thậm chí ngay cả thần thức của ta c*̃ng cảm giác không ra, chẳng lẽ còn có động vật biển càng mạnh hơn xuất hiện?
Lý Vân Tiêu tự lẩm bẩm, sắc mặt ngưng trọng nói:
– Lão Đoàn, làm tốt chuẩn bị bất cứ lúc nào chạy trốn, sự tình sợ có biến!
– Có biến?
Đoàn Việt không tìm được manh mối nói:
– Tình huống bây giờ không phải rất tốt sao? Hết thảy đều ở trong dự liệu của ngươi...
Lời nói của hắn đột nhiên dừng lại, con ngươi áp súc, ngơ ngác hướng về xa xa nhìn tới, một luồng sức mạnh to lớn đột nhiên hiện lên ở phía chân trời, đem khí tức của sáu người Mã Văn Địch cùng Tử Văn Cửu Anh Giao toàn bộ ép xuống. Loại khí tức mạnh mẽ kia cách xa nhau như vậy cũng truyền tới.
Ở chỗ đám người Mã Văn Địch, đột nhiên hiện ra một Huyền Phù Chiến Xa to lớn, một bóng người lẳng lặng đứng ở phía trên, lạnh lùng nhìn phía dưới, khóe miệng hiện ra một nụ cười lạnh lùng. Chỉ thấy tay hắn vồ một cái, một binh khí như quỷ trảo ở trên không trung phóng to ra, bị xích sắt to lớn nối liền, ở trên không trung phát sinh tiếng đinh đương vang.
Quỷ trảo kia uy thế kinh người, sau khi hạ xuống đột nhiên trảo tới, trong lòng sáu người đều chấn động mạnh, thật giống như không gian cũng bị nó chộp vào lòng bàn tay, một luồng sức mạnh to lớn lan ra. Tử Văn Cửu Anh Giao thì trực tiếp bị Quỷ Trảo lấy ra, không cam lòng liều mạng giãy dụa, bị nam tử kia kéo tới.