Trên mặt Mã Văn Địch hiện ra vẻ giật mình, lần thứ hai quan sát Lý Vân Tiêu. Đoàn Việt là Vũ Tông cường giả nổi danh, bao nhiêu thế lực muốn thu phục hắn mà không được, dĩ nhiên sẽ nghe lời một thiếu niên. Nếu không phải đồ đệ của hắn, chẳng lẽ là con tư sinh?
Còn nhỏ tuổi liền có tu vi nhất tinh Đại vũ sư, xem ra là con riêng độ khả thi rất lớn!
Trong lòng Mã Văn Địch âm thầm có phán đoán, đồng thời c*̃ng đại hỉ không thôi, Đoàn Việt từ trước đến giờ độc lai độc vãng, làm việc dựa vào mình yêu thích, tùy tính mà làm, không có lợi ích lớn bình thường rất khó mời được. Nhưng hiện tại đã có con riêng, sau này có việc từ trên người người này đột phá liền đơn giản hơn nhiều. Người trẻ tuổi mà, tóm lại là ra đời không sâu, dễ dàng khống chế.
– Như vậy rất tốt! Việc này không nên chậm trễ, xin tiền bối dời bước. Mấy người còn lại đã sớm chờ đợi lâu, ta vốn định không tìm được tiền bối, sẽ tìm Vũ Tông khác thay thế. Lần này có thể nói xảo ngộ a.
Mã Văn Địch dùng tay làm dấu mời, vẻ mặt mừng rỡ.
Đoàn Việt lộ ra nụ cười thỏa mãn, tựa hồ rất hưởng thụ loại cảm giác ở trước mặt Lý Vân Tiêu làm náo động này, có thể là bị ngột ngạt quá lâu a.
Ba người nhanh chóng hướng về nơi nào đó trong trấn chạy đi, chỉ thấy một chiếc Hổ Vương chiến xa tinh xảo hoa lệ lơ lửng giữa không trung, mặt trên còn khắc một thanh phi kiếm khổng lồ, chính là tiêu chí của Phi Kiếm môn. Ba người nhẹ nhàng bay lên trời, liền hóa thành ba vệt sáng, trực tiếp bay vào trong Hổ Vương chiến xa.
Mã Văn Địch dùng âm thanh vang dội hô:
– Có thể ra biển!
Chiến xa to lớn ở sau tiếng la của Mã Văn Địch, bắt đầu chậm rãi di động lên, hướng về hải vực chạy đi. Toàn bộ biển rộng mênh mông vô bờ, nhưng c*̃ng linh tinh điểm điểm phân bố không ít Huyền Phù Chiến Xa, đều là ra biển săn thú.