Đoàn Việt sững sờ, hắn phát hiện nói chuyện với thiếu niên này đúng là rất khó chơi, còn nhỏ tuổi làm sao có khả năng hiểu được nhiều như vậy? Thật giống như tự mình đi qua hải vực. Xem ra lừa bịp là không xong rồi, hắn từ trong giới chỉ lấy ra một tấm da thú, ở trước mặt Lý Vân Tiêu mở ra, cẩn thận nói:
– Ngươi xem cái này một chút.
Ánh mắt Lý Vân Tiêu ngưng lại, tấm da thú này so với da yêu thú phổ thông muốn dày hơn mấy lần, hiển nhiên là da của một loại động vật biển cỡ lớn nào đó, sờ lên còn có co dãn cực cường. Ở phía trên dùng thủ pháp cực kỳ tinh xảo vẽ ra một bức hải đồ, ở một góc dùng màu đỏ đánh dấu hình tam giác, bên trong có hai chữ nhỏ: Côn Ngô.
Con ngươi của Lý Vân Tiêu đột nhiên áp súc, năm ngón tay siết chặt, đem tấm da thú nắm ở trong tay, cả kinh nói:
– Côn Ngô thần thụ?
Đoàn Việt c*̃ng kinh hãi, hắn phát hiện mình càng ngày càng nhìn không thấu thiếu niên trước mắt này, có chút không thể tin nói:
– Ngươi cũng biết Côn Ngô thần thụ?
Lúc này Lý Vân Tiêu mới phát hiện mình có chút thất thố. Nếu là bình thường xuất hiện tin tức Côn Ngô thần thụ, hắn c*̃ng không đáng kể. Nhưng hiện tại Mộng Vũ đang trong giấc ngủ say, chính là thời điểm cần Dưỡng Hồn mộc, mà Dưỡng Hồn mộc là hấp thu lượng lớn tinh nguyên của động vật biển, sinh ra trên cành cây Côn Ngô thần thụ, lúc này mới biểu hiện ra kích động.
– Thiết! Ta chính là Thuật Luyện Sư, các loại vật liệu trong thiên hạ, cực nhỏ có ta không biết. Côn Ngô thần thụ c*̃ng chỉ là một trong thiên tài địa bảo mà thôi, ta biết có gì đáng kinh ngạc.
Lý Vân Tiêu lần thứ hai mở ra địa đồ, nhìn kỹ lên, một bên nhỏ nhẹ nói:
– Từ bộ hải đồ này đến xem, nên ở phụ cận hơn ngàn dặm ven biển Thiên Hương đế quốc. Tuy rằng khoảng cách không xa, nhưng đã có Côn Ngô thần thụ, tất nhiên sẽ có động vật biển cấp cao bảo vệ. Gặp phải mấy con mang độc xác thực là chuyện bình thường.