– Không sai, hơn nữa Vương gia chỉ phụ trách bảo vệ nữ nhân kia ba tháng. Sau ba tháng, chúng ta liền đẩy nàng ra ngoài muốn chơi thế nào thì chơi thế đó, đến thời điểm xem Lý Vân Tiêu này có thể làm sao!
Chu Hưng c*̃ng cười lạnh nói:
– Chỉ là việc Ngũ Hành đỉnh như thế nào cho phải? Tiếp tục tra, có thể sẽ dính vào trong nước đục. Nếu không tra, Ngọc Sơn lại như thế nào cho phải?
Ngón tay của Chu Dương Tiêu không ngừng đánh mặt bàn, từ tốn nói:
– Bên Ngọc Sơn kia ta đã tìm hai đỉnh lô mạnh mẽ quán đỉnh cho hắn, Ngũ Hành Đỉnh có hay không cũng không đáng kể.
Mọi người đều cả kinh, nội tâm thấy lạnh cả người.
Cái gọi là đỉnh lô, chính là tìm hai tên cao thủ hao tổn chân nguyên của mình, mạnh mẽ quán đỉnh tăng cao thực lực cho Chu Ngọc Sơn. Cứ như vậy có thể ngắn hạn được tăng lên to lớn, nhưng loại tăng lên này không chỉ có hạn, hơn nữa sẽ thất thoát một phần rất lớn, có thể có được bao nhiêu liền dựa vào chính mình.
Có chút thiên phú quá kém, mặc dù mạnh mẽ quán đỉnh tăng lên một đại cảnh giới, cuối cùng mình có thể trầm tích ổn định, lại một cấp cũng chưa tới. Hơn nữa loại mạnh mẽ quán đỉnh này, cần tu vi so với đối phương chí ít cao hơn hai Đại cảnh giới mới có thể triển khai, sau khi sử dụng, chân nguyên của đỉnh lô cũng triệt để báo hỏng, trở thành phế nhân.
Bản thân Chu Ngọc Sơn là Vũ Quân, nếu muốn mạnh mẽ quán đỉnh cho hắn, ít nhất cũng phải Vũ Tông cường giả. Sức mạnh mạnh mẽ như vậy, một lần điều động hai người, sau khi quán đỉnh, bất luận thực lực Chu Ngọc Sơn tăng lên bao nhiêu, hai tên Vũ Tông cường giả này cũng triệt để phế bỏ. Vũ Tông cường giả, ở Nam vực Thiên Vũ đại lục, cũng đã là hào kiệt khai tông lập phái, độc bá nhất phương. Dĩ nhiên vì tăng cao thực lực cho một tiểu bối, mạnh mẽ hao tổn đi, cũng chỉ có tứ đại gia tộc mới có thực lực làm như vậy!