Trình Phong c*̃ng là vẻ mặt nghiêm túc, lo lắng nói:
– Vô Thượng Cung lập phái không quá trăm năm, Cung chủ Mã Thiên Hà c*̃ng mới là tam tinh Vũ Tông, nếu không phải lai lịch có chút thần bí, tựa hồ cùng một đại phái nào đó ở Bắc Vực có liên hệ, sợ là sớm đã bị người tiêu diệt. Bây giờ nhìn lại hoàn toàn không phải sự việc như thế!
Hắn lo lắng nói:
– Thực lực chân thật của bọn họ, cách xa mặt ngoài biểu hiện a! Hiện tại ta thậm chí hoài nghi, bọn họ có thể là thế lực Bắc Vực phái tới hay không?
Sắc mặt của Bách Lý Công Cẩn cũng có chút nghiêm nghị lên, trầm giọng nói:
– Vì chuyện này, ta nhớ tới năm đó thời điểm Vô Thượng Cung mới vừa thành lập, Hoàng thất Cung phụng viện liền phái người đi Bắc Vực điều tra, nhưng không có kết quả phản hồi. Tin tức duy nhất có giá trị là Vô Thượng Cung cùng Bắc Vực Bắc Minh Huyền Cung tựa hồ có vô số liên hệ. Ban đầu mọi người còn tưởng rằng là Bắc Minh Huyền Cung nhìn chằm chằm Tu Di sơn, sau đó hơn 100 năm qua lại không có bất cứ động tĩnh gì, lúc này mới để các thế lực lớn của Hỏa Ô Đế Quốc mở một mắt nhắm một mắt tùy ý nó phát triển.
– Không sai!
Trình Phong trầm giọng nói:
– Kia là siêu cấp thế lực trên đại lục Bắc Minh Huyền Cung a! Ai dám mạo hiểm đi động hắn? Giờ thì tốt rồi, quả nhiên là có vấn đề. Chỉ là ta không hiểu tại sao Huỳnh Dương gia lại đi trộm bí khố của bọn họ? Này đặt ở bất kỳ một thế lực nào, đều là tuyệt đối không thể khoan dung. Lão hồ ly Huỳnh Dương Nghĩa kia chấp chưởng Huỳnh Dương gia hơn ba mươi năm, ta đối với hắn c*̃ng có chút hiểu biết nhất định, chắc chắn sẽ không phải là kẻ ngu si như vậy, trong đó chắc chắn có ẩn tình khác!
Bách Lý Công Cẩn than thở:
– Có ẩn tình khác hay không đã không trọng yếu, Huỳnh Dương gia đã triệt để biến thành tro bụi rồi. Chỉ còn có Huỳnh Dương Phục, sợ là sau khi biết sẽ trực tiếp đi Vô Thượng Cung liều mạng. Như vậy c*̃ng tốt, vừa vặn lần thứ hai thăm dò hư thực của Vô Thượng Cung. Huỳnh Dương Phục sợ là đã có thực lực cửu tinh Vũ Tông đỉnh cao a?