Bách Lý Công Cẩn vuốt râu cười nói:
– Tàn cục này ta c*̃ng phá không được.
Trình Phong ngạc nhiên, kinh nghi nói:
– Bách Lý đại sư c*̃ng phá không được? Vậy ván cờ này...
Bách Lý Công Cẩn làm cái thủ thế, cười khổ nói:
– Ngươi nghiên cứu nửa tháng, ta là đã nghiên cứu nửa năm. Đây là Vũ Đế Đằng Quang bày xuống tàn cục, gọi là Thiên Địa huyền kỳ. Bên trong ẩn chứa lĩnh ngộ vô thượng của Vũ Đế Đằng Quang đối với trận đạo, nếu có người có thể phá giải, liền có thể kế thừa trận đạo tám trăm quyển của hắn, thành tựu một đời trận pháp đại sư.
Chi!
Thân là Tộc trưởng một trong tứ đại thế gia lớn nhất của Hỏa Ô Đế Quốc, từ lâu lòng dạ đã không cạn, xử sự không sợ hãi, dù vậy vẫn giật nảy cả mình, hít vào ngụm khí lạnh, khắp khuôn mặt là vẻ hoảng sợ. Hắn khiếp sợ ngưng tiếng nói:
– Ngươi nói là một đời Kỳ Thánh, ở trên Thiên Địa Phong Vân Bảng xếp hạng thứ bảy, bị Thánh Vực phong hào là Vương Tọa Vũ Đế Đằng Quang?
Bách Lý Công Cẩn nhẹ nhàng nở nụ cười, ánh mắt mỉm cười gật gật đầu.
Trình Phong ngơ ngác nhìn ván cờ này một chút, đầy bụng hồ nghi nói:
– Đồ vật quý giá như vậy, sao Bách Lý đại sư có thể chiếm được?
Bách Lý Công Cẩn nhìn dáng dấp hắn căng thẳng, cười to nói:
– Trình lão đệ, không cần cẩn thận như vậy. Chuyện này hiện tại toàn bộ Thánh Vực đều biết. Hơn nữa người khổ tâm nghiên cứu không hơn vạn c*̃ng có mấy ngàn, bất quá có thể lĩnh ngộ trận đạo trong đó lại chưa từng nghe nói. Nhưng không ít người từ bên trong tìm hiểu đến vũ ý càng cao hơn, đối với tu vi có tăng tiến cực lớn, việc này đúng là thường có nghe nói. Đáng tiếc ta không tinh võ đạo, trước sau khó có lĩnh ngộ, Trình lão đệ thực lực kinh người, nếu chuyên tâm nghiên cứu, vẫn là có thể ngộ ra chút gì cũng khó nói.