Hắn oán giận mấy câu, hai tay đánh ra vài đạo pháp quyết, bay vào trên cửa Tứ Phương lâu. Hai cái tiểu khuyên đồng nhất thời phát sinh ánh vàng, rất nhanh cửa lớn liền mở ra.
Lý Dật vui mừng, không nhịn được lẩm bẩm:
– Nhịn lâu như vậy, ở trước mặt tên b**n th** kia làm tôn tử thời gian dài như vậy, cuối cùng cũng coi như để ta đi vào! May là tên b**n th** kia đột phá thiết yến, bằng không vẫn đúng là không tìm được cơ hội. Chỉ cần tìm được Huyền Minh ngọc, đem cực âm hàn khí tu luyện tới đại thành, coi như là đối mặt Vũ Vương, c*̃ng có lực bảo vệ!
– Thiên ngoại Huyền Minh ngọc!
Con ngươi của Lý Vân Tiêu đột nhiên áp súc, bỗng nhiên kinh ngạc thốt lên. Vật này là trấn tộc chi bảo của Bắc Minh gia tộc, c*̃ng là đồ vật nhất định phải có khi tu luyện Bắc Minh cực âm hàn khí, làm sao có khả năng sẽ xuất hiện ở nơi đây?
– Là ai?
Lý Dật kinh hãi đến biến sắc, sắc mặt trong nháy mắt trắng xám. Nếu bị người phát hiện hắn trộm cắp, tuyệt đối là chết không toàn thây! Chỉ thấy một bóng người từ ngoài sân bay vào, dưới chân nhanh chóng giẫm bước tiến mà mình vừa đi, ngay cả tướng mạo người đến cũng không có nhìn rõ ràng, cũng đã thông qua cấm chỉ, trực tiếp từ bên cạnh mình xông vào Tứ Phương lầu.
– Chi! Người nào?
Hắn kinh nộ vọt vào theo, đồng thời nội tâm nới lỏng. Nếu là người nắm quyền Vô Thượng Cung, hiện tại mình đã đầu một nơi thân một nẻo. Nhưng nếu không phải người Vô Thượng Cung, vì sao đối phương thông qua cấm chỉ đi nhanh như vậy? Đây là hắn nhìn lén Thiếu Cung chủ Mã Phi Bạch hơn mười lần mới học trộm được, coi như là Mã Phi Bạch c*̃ng không thể thông qua nhanh như vậy.
Lý Dật tức giận không ngớt vọt vào, nhất thời ngây người. Chỉ thấy người tới đứng ở trung ương Tứ Phương lâu, quay lưng về phía hắn, tựa hồ cố ý chờ hắn. Thần thức quét xuống một cái, phát hiện đối phương chỉ có tu vi Võ sư, lúc này trong lòng mới hơi thở phào nhẹ nhõm, lạnh lùng nói: