Lý Vân Tiêu thảnh thơi ở trong núi cất bước, phía sau truyền đến một thanh âm, chỉ thấy một nam tử mặc áo trắng bay đến bên cạnh hắn.
Nam tử mặc áo trắng tu vi là tam tinh Vũ Quân, kinh dị nhìn Lý Vân Tiêu một chút, nhất thời cười rạng rỡ nói:
– Không biết huynh đài là người môn phái nào? Vừa vặn có thể kết bạn đồng hành.
Nội tâm Lý Vân Tiêu mắng thầm: Kết con mẹ ngươi, Vô Thượng Cung liền ở phía trước, vài bước liền đến còn kết bạn! Nhưng trên mặt lại làm ra vẻ mừng rỡ, lễ phép nói:
– Tại hạ Không Thiền tông Mộng Bạch, không biết huynh đài là môn phái nào?
Nam tử mặc áo trắng vừa nghe, nhất thời trong mắt lộ ra vẻ nghi hoặc nồng đậm, trên dưới đánh giá Lý Vân Tiêu một chút, cau mày nói:
– Ngươi là tới tham gia tiệc mời của Vô Thượng Cung?
Lý Vân Tiêu bị hắn nhìn có chút không tự nhiên, thầm nghĩ mình không đúng chỗ nào sao? Đầy bụng hồ nghi nói:
– Không sai, làm sao, có cái gì không đúng sao?
Khuôn mặt nam tử mặc áo trắng nguyên bản tươi cười lập tức trở nên lạnh nhạt, trong mắt loé ra một tia châm chọc, hừ nhẹ nói:
– Ta chính là Bách Kiếm Môn Tiêu Kiếm, chính ngươi tự lo lấy đi.
Nói xong trực tiếp đi về phía trước, ban đầu còn nói kết bạn mà đi, hiện tại hiển nhiên không coi Lý Vân Tiêu thành một chuyện.
– Tự lo lấy?
Lý Vân Tiêu sửng sốt một chút, vội vã tiến lên ngăn cản Tiêu Kiếm nói:
– Tiêu Kiếm huynh, kính xin nói rõ, vì sao để ta tự lo lấy?
– Hừ, ta với ngươi không quen, đừng huynh đệ kêu loạn.
Tiêu Kiếm ngẩng đầu lên, dáng vẻ cao cao tại thượng, nhìn dáng vẻ Lý Vân Tiêu đầy mặt ngờ vực không biết vì lẽ gì, nhất thời cười lạnh nói:
– Nhìn ngươi ngốc như vậy, đánh thức ngươi cũng không sao. Ngươi ở trong Không Thiền tông có phải là nhân duyên không tốt hay không, thường thường đắc tội người a?