– Để hắn đi thôi. Trần Đại Sinh là vì cứu hắn mà chết, giờ khắc này nội tâm của hắn có bao nhiêu khó chịu, mọi người có thể rõ ràng.
Mọi người đều lặng lẽ một hồi, trong tròng mắt Tiêu Khinh Vương lấp lóe hàn ý, đột nhiên xoay người bay thẳng đến trong động, lãnh đạm nói:
– Tất cả đều đi tu luyện, sợ là chẳng mấy chốc sẽ có chiến đấu càng gian khổ. Ta không hy vọng lần sau các ngươi ai cũng như vậy rời đi.
Tuy rằng nội tâm bọn họ c*̃ng thống khổ, nhưng đều là người từng bước một từ trên chiến trường giết tới, tình cảnh huynh đệ rời đi cũng trải qua không ít, nhưng vẫn có thể kiên cường xuống. Tất cả mọi người vừa nghe, nhất thời trên mặt lướt qua một tia thù hận, tất cả đều hướng về nơi sâu xa trong sơn động mà đi.
Lý Vân Tiêu ra khỏi sơn động, chỉ thấy trên đỉnh núi Phương Thốn Sơn, Lý Thuần Dương đang ngồi ở trước một mộ phần yên lặng uống rượu.
– Ngươi tỉnh rồi?
Hắn thấy Lý Vân Tiêu lại đây, ngạc nhiên hỏi một tiếng, lập tức cười khổ nói:
– Ngươi biết nhân sinh chuyện thống khổ nhất là cái gì không?
Lý Vân Tiêu nhìn chằm chằm mộ phần này, hơi lắc đầu.
– Ha ha!
Lý Thuần Dương cười to lên, nước mắt không ngừng dâng trào.
– Nhân sinh chuyện thống khổ nhất chính là ngươi uống làm sao cũng uống không say! Từ khi ta lên cấp Vũ Vương, liền không còn say qua.
Trên mặt Lý Vân Tiêu một mảnh cô đơn bình tĩnh, hắn hơi nhắm mắt lại, nhẹ giọng nói:
– Lần sau ta nhất định luyện chế một bình rượu có thể cho ngươi uống say.
Trong Giới Thần Bi không có mặt trời mọc mặt trời lặn, nhưng cũng có gió lạnh hiu quạnh.
Bên trong Viêm Vũ Thành, công tác khắc phục hậu quả ở dưới Hồng Binh chỉ huy rất nhanh liền hoàn thành, rãnh to ở trung tâm thành c*̃ng bị lấp đầy, danh sách nhân viên mất tích toàn bộ thống kê ra.