Mọi người kinh hãi đến biến sắc, lúc này mới phát hiện cô gái xa xa kia dĩ nhiên là bị Vũ Tông dùng nguyên lực trảo tới, tựa hồ cái cổ bị ghìm gắt gao, thống khổ ở trên không trung giãy dụa.
Hai mắt Lý Vân Tiêu đỏ chót, thần thức của hắn đã phát hiện cô gái kia dĩ nhiên là Mộng Vũ!
– Ngươi mới vừa nói cái gì? Vân thiếu trở về sẽ giết ta? Vân thiếu có phải là Viêm Vũ Thành Thành chủ không?
Tên Vũ Tông kia lăng không dùng nguyên lực nắm cổ Mộng Vũ, lạnh giọng nói:
– Thành chủ các ngươi giết thiếu gia Huỳnh Dương Kiệt, tội tru di cửu tộc! Xem ra ngươi với hắn quan hệ c*̃ng không cạn, vậy ta trước từ ngươi giết lên.
Tiếng nói của hắn rơi xuống, nguyên lực trong tay buông lỏng, Mộng Vũ nhất thời từ không trung rơi xuống. Trong mắt hắn lộ ra một loại biểu hiện coi thường, thật giống như nhìn một con giun dế, nhẹ nhàng giơ tay lên, chưởng phong hóa đao, một chém mà xuống.
– Không muốn a!
Từ trong thành truyền đến tiếng kêu thảm thiết như tan nát cõi lòng của Mộng Bạch, xông thẳng lên trời.
– Thái Hư Thiên Đô Bảo Trận, ngưng!
Hổ Vương chiến xa của Lý Vân Tiêu gào thét mà đến, hắn một tay bấm quyết, mấy vệt sáng từ lòng bàn tay đánh ra, bay vào trên bầu trời, xúc động Thái Hư Thiên đều trận. Mắt thấy đao khí kia sắp chém vào trên người Mộng Vũ, đột nhiên lăng không hiện ra một đạo hào quang màu xanh, hóa thành một chiếc lá sen, hội tụ ở trước người Mộng Vũ, cản lại thanh đao khí kia.
Oanh…
Trước người Mộng Vũ tuôn ra một chùm ánh sáng, đao khí xuyên thấu lực lượng trận pháp phòng hộ, thế đi không giảm, vẫn như cũ đánh vào trên người Mộng Vũ, ở trên không trung tuôn ra một đoàn máu, thân thể của nàng giống như diều đứt dây rơi xuống, một huyết tuyến thật dài ở trên không trung bay lả tả ra.