Lý Vân Tiêu ném ra một viên đan dược, quát lên:
– Ăn vào, miễn cho nửa đường trọng thương chết mất!
Vẫn đúng là đi a?
Tất cả mọi người đều như muốn té xỉu, loại đại sự chiếm đoạt môn phái người khác này, dĩ nhiên thuận miệng nói một chút liền quyết định, c*̃ng không lo lắng nhiều mấy ngày. Ít nhất cũng phải cùng hậu trường Vạn Bảo Lâu của chúng ta thương lượng một chút chứ. Vừa rồi mọi người còn bị thủ đoạn phích lịch của Lý Vân Hà dọa sợ, nhất thời từng cái từng cái lại rung đùi đắc ý, thầm nghĩ: Tiểu hài tử chính là tiểu hài tử.
Bốc Thiên Công c*̃ng có chút không phản ứng kịp, sau khi ăn vào đan dược nhất thời cảm thấy thương thế trên người bị kềm chế, lúc này mới khó có thể tin nói:
– Thật đi?
– Phí lời!
Lý Vân Tiêu hừ nói, tiện tay hướng về không trung ném đi, nhất thời mấy chục đạo ánh sáng bay lên, ở phía trên Viêm Vũ Thành hóa thành từng chiếc chiến xa, nhẹ nhàng trôi nổi giữa bầu trời, có tới hơn ba mươi chiếc! Hơn nữa ba chiếc phía trước thể tích là gấp hai lần Thanh Lang chiến xa, tỏa ra lực lượng oai vũ nhàn nhạt.
– Cấp năm Hổ Vương chiến xa!
Bốc Thiên Công thất thanh kêu lên, một Viêm Vũ Thành nho nhỏ, dĩ nhiên có nhiều bảo bối như vậy. Vừa nãy còn cảm thấy thiếu niên trước mắt này không hiểu chuyện, hiện tại lập tức biến thành khiếp sợ. Nhưng cùng lúc trong con ngươi của hắn c*̃ng lướt qua một tia ung dung. Thực lực đối phương càng mạnh, tội lỗi của mình liền càng nhỏ, mặc dù đợi lát nữa trở lại tông môn, c*̃ng có lời giải thích.
– Hơn ba mươi chiếc chiến xa, trời ạ, Vạn Bảo Lâu thật là hạ xuống tiền vốn a!
– Không phải, ngươi xem ba chiếc Hổ Vương chiến xa phía trước, kia là đồ vật cấp năm a!
– Chà chà, những chiến xa này giá trị ít nhất hơn triệu thượng phẩm nguyên thạch a? Xem ra thân phận tiểu tử này cực không đơn giản, dĩ nhiên được Vạn Bảo Lâu tín nhiệm như vậy!