– Ta tận lực!
Tiền Đa Đa nỗ lực áp chế nội tâm gợn sóng của mình, đem viên thuốc kia thu cẩn thận. Lúc này mới không nhanh không chậm trở lại vị trí của mình, hai tay ôm ngực đứng thẳng, hai mắt khép hờ, để bất luận người nào cũng không nhìn ra vẻ mặt của hắn.
Đột nhiên trên bầu trời nhanh chóng lái tới một chiếc Thanh Lang chiến xa, mặt trên đột nhiên truyền xuống một tiếng rít gào.
– Hóa ra là các ngươi! Tặc đảm thật lớn, dám triển khai bí pháp đem linh khí chu vi ngàn dặm toàn bộ trộm đi! Để Không Thiền tông chúng ta sừng sững mấy ngàn năm trên Tề Vân Sơn hoàn toàn không có linh khí! Thật đáng chết!
Lý Vân Tiêu sững sờ, không nghĩ tới nhanh như vậy thì có người tìm tới cửa. Hắn cười to nói:
– Cái gì Không Thiền tông, chưa từng nghe tới. Nếu như các ngươi không còn linh khí, không bằng mang theo môn nhân toàn bộ nương nhờ vào Viêm Vũ Thành ta, bảo đảm tài nguyên tu luyện của các ngươi so với trước kia thoải mái hơn không chỉ gấp mười lần!
Trên chiến xa nhất thời bốc lên một trung niên nam tử, mặt đầy giận dữ quát:
– Mau chóng trả linh khí lại đây, bằng không trực tiếp diệt Viêm Vũ Thành của ngươi!
Con ngươi của nam tử này đột nhiên co rút, vốn cho rằng chỉ là thành nhỏ của phàm tục, nhưng vừa nhìn xuống dưới, dĩ nhiên có hơn bốn ngàn võ giả, tuy rằng tu vi phổ biến không cao, nhưng vẫn làm hắn sợ hết hồn. Loại trận thế này, hầu như có thể san bằng một môn phái nhỏ. Lúc nào Viêm Vũ Thành nắm giữ thực lực bực này?
– Làm càn!
Trên người Lý Vân Tiêu có một trận nguyên khí bạo động, lạnh lùng quát lên:
– Dám nói diệt Viêm Vũ Thành ta, niệm tình ngươi sơ phạm, trong ba tức cút cho ta, bằng không liền vĩnh cửu lưu lại!
Người trung niên trên chiến xa biến sắc, cả giận nói:
– Một tên tiểu bối chỉ là cửu tinh Võ sư, không biết phân biệt! Nếu ngươi muốn chết, ta không ngại giết một người răn trăm người!