Lý Vân Tiêu ở trong phòng cảm ứng được mọi người đến, hơn nữa nhân số so với hắn dự đoán còn muốn nhiều hơn, nhất thời vui mừng khôn xiết, vội vàng nghênh tiếp.
Trương Thanh Phàm vội vàng đáp lễ cười nói:
– Vân Tiêu đại sư quá khách khí! Viêm Vũ Thành c*̃ng là thành trì của Thiên Thủy quốc, chúng ta thân là Thuật Luyện Sư của Thiên Thủy quốc, c*̃ng có nghĩa vụ tận sức mình a. Vì lẽ đó thu được thư tín của Vân Tiêu đại sư, liền lập tức triệu tập một ít người, suốt đêm chạy tới.
Hứa Hàn c*̃ng cười nói:
– Không biết Vân Tiêu đại sư muốn luyện chế bao nhiêu đan dược, loại đan dược nào, lại muốn triệu tập nhiều Thuật Luyện Sư như vậy.
Lý Vân Tiêu thấy mọi người từng cái từng cái tinh thần sung mãn, dáng vẻ không chút mệt nhọc nào, nhất thời cười nói:
– Nếu chư vị bức thiết muốn biết như vậy, liền xin mời đi theo ta.
Hắn một bên dẫn mọi người đi vào trong, một bên giải thích:
– Ngoại trừ đan dược ra, các loại Huyền Binh c*̃ng cực kỳ thiếu. Vì thế ta cố ý làm nhái kiến trúc của Thuật Luyện Sư Công Hội, thành lập Đan Tháp, cung chư vị dùng thuật luyện.
Thuật Luyện Sư cấp hai Lương Văn Vũ khẽ lắc đầu cười nói:
– Trên Thuật Luyện Sư Công Hội tháp có các đời đại sư tích lũy xuống trận pháp vô số năm, cùng gian phòng chuyên môn dùng cho thuật luyện. Đều là thích hợp Thuật Luyện Sư dùng luyện chế nhất. Vân thiếu lâm thời dựng Đan Tháp, sợ là cực kỳ đơn sơ a. Còn không bằng ghi danh sách vật phẩm cần cho chúng ta, chúng ta ở thủ đô trực tiếp luyện chế lại sai người đưa tới.
Người còn lại c*̃ng dồn dập đồng cảm, nếu luyện chế tại Thuật Luyện Sư Công Hội, dựa vào các loại trận pháp cùng đạo cụ, đủ khiến tỷ lệ thành công tăng nhiều. Đối với tu luyện Thuật đạo của mình c*̃ng rất có lợi. Vì lẽ đó lượng lớn Thuật Luyện Sư đều đồng ý cả ngày ở trong công hội, không chịu đi ra.