– A!
Các loại tiếng kêu thảm thiết truyền đến, mấy chục người kia muốn chống lại, nhưng ai là đối thủ của Vũ Tông cường giả? Kể cả tên Vũ Quân cường giả kia, trong nháy mắt toàn bộ bị thuấn sát, rất nhiều đều là phản ứng cũng không có, liền trực tiếp chết thảm tại chỗ, đầy đất đều là tàn chi thân thể, vô cùng thê thảm.
– Ân Trưởng lão quả nhiên thần thôngnhất tuyệt, lần này nếu không có Trưởng lão giúp đỡ, đêm nay ta sợ là chết thảm ở đây.
Lý Vân Tiêu cười nói, hắn không khách khí hướng những thi thể chồng chất kia vồ lấy, nhất thời mấy chục chiếc nhẫn chứa đồ bay lên không, toàn bộ rơi vào trong tay hắn.
Ân Triêu Dương tức giận, lại không dám phát hỏa, chỉ có thể ôm quyền nói:
– Vân thiếu khiêm tốn, ngay cả hai tên Vũ Vương của Chu gia cũng có thể dễ dàng g**t ch*t, đám người ô hợp này ở đâu là đối thủ của Vân thiếu. Tư Lâu chủ gần đây có việc ra ngoài, Vạn Bảo Lâu trong ngoài quá nhiều chuyện còn chờ ta bận tâm, liền như vậy cáo từ.
Hắn không chờ Lý Vân Tiêu nói chuyện, vội vàng phi thân rời đi. Rất sợ chờ lâu liền bị Lý Vân Tiêu coi là thương sử dụng, đến thời điểm bị Chu gia cùng Trình gia hiểu lầm, vậy thì thực sự khóc không ra nước mắt. Tuy hắn là Vũ Tông cường giả, nhưng ở trước mặt những thế gia truyền thừa ngàn năm kia, vẫn là vạn phần kiêng kỵ.
– Ân Trưởng lão đi thong thả, lần này đa tạ giúp đỡ. Chờ Viêm Vũ Thành gặp phải khó khăn ta lại tới tìm ngươi!
Lý Vân Tiêu vận chân khí la lớn, sóng âm bao trùm cực lớn, hầu như truyền khắp toàn bộ Viêm Vũ Thành, khiến hết thảy người trong giấc mộng thức tỉnh.
Bóng người Ân Triêu Dương đã đi ngoài ngàn mét, nghe được cự thanh như vậy, nhất thời lảo đảo, suýt chút nữa trực tiếp té xuống. Nội tâm hắn hầu như phát điên, Lý Vân Tiêu này là không kéo hắn xuống nước thì không cam lòng a! Hắn hống lớn như vậy, mình lại đi rồi, ngày thứ hai tuyên truyền một hồi, lần này chính là nhảy vào Hoàng Hà cũng rửa không sạch!