Nguyên bản đối với Tứ Tượng Trận đơn giản này cũng không ôm hy vọng quá lớn, nhưng không nghĩ tới dĩ nhiên thật sự có thể nhốt lại Vũ Vương cường giả. Tuy rằng vừa nãy ở dưới công kích, nguyên khí trong cơ thể hao tổn rất lớn, nhưng dựa theo trình độ hiện nay đến xem, muốn chống đỡ nửa nén hương thời gian là vấn đề không lớn.
– Cái gì?
Sử Duệ Đạt biến sắc, mình lại bị hai tên Vũ Quân dùng trận pháp nhốt lại? Chuyện này quả thật là khó mà tin nổi! Hắn như phát điên ở trong trận pháp liều mạng công kích, tuy rằng sắc mặt Trần Đại Sinh cùng Lạc Vân Thường càng ngày càng kém, nhưng vẫn như cũ vững như thành đồng vách sắt, mặc cho hắn công kích làm sao cũng không phá được.
Tiêu Khinh Vương hướng về Bàng Thành Văn bị đánh bay chạy như bay, sắc mặt Chu Xuyên càng thêm khó coi, hắn cắn răng nghiến lợi nói:
– Rõ ràng, kế hoạch của các ngươi là trước tiên dùng ảo thuật để chúng ta vứt bỏ chiến xa. Sau đó dùng trận pháp nhốt Sử Duệ Đạt, chờ Tiêu Khinh Vương đánh giết Bàng Thành Văn sẽ lại trở đánh giết Sử Duệ Đạt. Quả nhiên là diệu kế! Vậy người đối phó ta đâu? Tuy rằng ta chỉ là nhất tinh Đại vũ sư, nhưng khẳng định c*̃ng sắp xếp nhân thủ đi.
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Không vội, sách lược của ta chính là tận lực kéo dài thời gian, chờ Tiêu Khinh Vương g**t ch*t một cái là tốt rồi.
Trong mắt Chu Xuyên loé ra sát ý nồng đậm, một Huyền Binh hiện lên ở trong tay, phi thân chém tới, quát lên:
– Xem ra ngươi quả nhiên là đầu lĩnh của những người này, trước giết ngươi lại cứu Sử Duệ Đạt, cuối cùng chém giết Tiêu Khinh Vương!
Hắn nhất thời rõ ràng cơ hội của mình, cơ hội của hai người là bình quân, liền xem là Bàng Thành Văn chết trước hay là Sử Duệ Đạt đi ra trước. Nếu có hai tên thất tinh Vũ Vương liên thủ, Tiêu Khinh Vương quyết không địch lại.