Thiên Thủy quốc quốc quân bọn họ cũng không để vào mắt, huống hồ là người đứng đầu một thành.
Chu Xuyên hơi thay đổi sắc mặt, hắn so với hai người khác bình tĩnh không ít, động dung nói:
– Hóa ra là thành chủ đại nhân, không biết theo chúng ta là có ý gì?
Lý Vân Tiêu nhẹ nhàng nở nụ cười, không khỏi đối với Chu Xuyên này đánh giá cao mấy phần, cười nói:
– Ta mới vừa lên làm thành chủ không tới mấy ngày, trong tay vô cùng căng thẳng. Lần này đến ngoại trừ mượn bộ Thanh Lang chiến xa kia vừa nãy ra, còn muốn mượn Ngũ Hành Đỉnh dùng một lát. Chờ Viêm Vũ Thành giàu có lên, tất nhiên tự mình tới cửa trả.
– Mượn Ngũ Hành Đỉnh?
Bàng Thành Văn phảng phất nghe được chuyện cười lớn, điên cuồng cười to lên.
– Ha ha! Ngươi chỉ là một tên Võ sư giun dế, ngươi biết mình đang nói chuyện với người nào sao?
Lý Vân Tiêu cười nhạt nói:
– Cái này, ta còn thật không biết ba vị tên gì. Có điều c*̃ng không có hứng thú biết, vì lẽ đó ba vị cũng không cần báo tên họ, ta cầm Ngũ Hành Đỉnh liền đi.
– Tiểu tử…
Sắc mặt Sử Duệ Đạt chìm xuống, uy thế trên người giống như thiên uy cuồn cuộn, chấn động ra, hắn chỉ vào Lý Vân Tiêu rống to:
– Ngươi là khờ thật hay giả ngu? Ngươi biết chúng ta là ai không? Biết ngày hôm nay chuyện này hậu quả ra sao không?
Lý Vân Tiêu vẻ mặt bất động, nụ cười trên mặt không giảm, nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, tay tùy ý đập xuống. Uy thế thất tinh Vũ Vương của Sử Duệ Đạt dĩ nhiên bị nổ ra, hướng về phía sau Lý Vân Tiêu bốn phương tám hướng mà đi.
Sử Duệ Đạt biến sắc, uy thế của hắn coi như là Vũ Quân phổ thông c*̃ng khó có thể chịu đựng. Tiểu tử này xác thực chỉ là ngũ tinh Võ sư, dĩ nhiên có thể một chưởng vỗ tán lực lượng uy thế của mình. Hơn nữa vừa nãy một chưởng kia tuy rằng nhạt nhòa tùy ý, giống như tiện tay mà làm, nhưng hắn cảm nhận được vũ ý cực sâu ẩn chứa trong đó.