Ân Triêu Dương sững sờ, tùy tiện nói:
– Buổi đấu giá còn chưa kết thúc, Vân thiếu liền không nhìn?
– Không cần, vật ta muốn đã chiếm được. Liền như vậy cáo từ!
Hắn đối với đám người Tiêu Khinh Vương liếc mắt ra hiệu, nhất thời một đám người từ phía sau trực tiếp rời đi buổi đấu giá.
Mộng Bạch không hiểu nói:
– Sư phụ, ngươi để tỷ ta đi đâu?
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Còn có chút sự tình cần nàng đi làm, trước thời gian đi ra là vì chuẩn bị cẩn thận một phen.
– Chuẩn bị?
Trần Đại Sinh sững sờ, nhìn ánh mắt âm hiểm của Lý Vân Tiêu, nhất thời cả kinh nói:
– Ngươi sẽ không muốn cướp Hoàng thất Tân gia chứ? Ngươi điên rồi!
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Tân gia sau này hãy nói, nhưng Chu gia Ngũ Hành Đỉnh ta là nhất định phải được. Vừa nãy thần thức của ta điều tra, Chu gia chỉ phái ba người tới đây. Hai tên thất tinh Vũ Vương, còn có một tên là nhất tinh Đại vũ sư, tuy rằng người không nhiều, nhưng thực lực hơn xa chúng ta, không mưu tính một phen há có thể thành sự.
Nội tâm của Tiêu Khinh Vương cũng một trận cười khổ, tiểu tử này thật là không muốn sống, nhưng vẫn trở nên trầm tư.
– Hai tên thất tinh Vũ Vương? Nếu Lý Thuần Dương cùng Huyền Lôi Kinh Vân Hống ở đây, còn có thể thử một lần, nhưng hiện tại làm sao được?
Lý Vân Tiêu hỏi:
– Nếu Tiêu Khinh Vương đối đầu một người trong đó, đánh giết cần thời gian bao lâu?
Tiêu Khinh Vương hơi trầm tư nói:
– Mặc dù là thất tinh Vũ Vương, nhưng cũng không nói rõ sức chiến đấu chân thực. Nếu như dựa theo phổ thông suy đoán, ít nhất cũng phải nửa nén hương thời gian, hơn nữa nếu như hắn cố ý chạy trốn, ta sợ không hẳn giết được hắn.
Dù sao hắn c*̃ng chỉ là bát tinh đỉnh phong mà thôi, một cấp độ như vậy rất dễ dàng dựa vào võ kỹ cùng Huyền Binh bù đắp.