Ba ngàn trung phẩm nguyên thạch hầu như là một nửa gia sản của hắn, nhưng nghĩ tới mình kẹt ở cửu tinh Đại vũ sư đỉnh cao đã hai năm. Nếu như có thể dựa vào Tử Linh đan này đột phá, coi như là 3 vạn trung phẩm nguyên thạch cũng đáng giá!
– Chúc mừng vị bằng hữu số 133 đấu giá thành công, cho buổi đấu giá ngày hôm nay một điềm tốt! Phía dưới là món đồ thứ hai… Trảm Linh Đao cấp ba, xuất từ tay La Thiên đại sư.
Mai lão tiên sinh mở miệng nói.
– Cái gì? La Thiên đại sư luyện chế Trảm Linh Đao cấp ba?
Ban đầu mọi người vừa nghe đến cấp ba, nhất thời không còn hứng thú. Nhưng nghe là La Thiên luyện chế, lại từng cái từng cái tinh thần phấn khởi, lộ ra vẻ tò mò. Đặc biệt một ít Thuật Luyện Sư, càng là bắt đầu ngẩng đầu lên. Đồ vật cấp ba bọn họ mua cũng vô dụng, nhưng lại có thể nghiên cứu thủ pháp luyện chế của La Thiên đại sư.
Phải biết thuật luyện chi đạo, mỗi một bước đều là liên tục khó khăn, những Thuật Luyện Sư kia vì có thể có tiến bộ nhỏ bé, dù cho ra nhiều tiền hơn nữa c*̃ng đồng ý. Cái này cũng là nguyên nhân vì sao mấy người Trương Thanh Phàm sẽ đối với Lý Vân Tiêu cảm ân đái đức như vậy.
– Ồ? Đồ vật của La Thiên?
Trong mắt Lý Vân Tiêu lộ ra vẻ khác lạ, cười nói:
– Mặc dù là La Thiên luyện chế, c*̃ng là tác phẩm của hắn lúc tuổi còn trẻ, không nhìn cũng được. Những Thuật Luyện Sư kia lại mất tiền oan rồi.
Mộng Bạch lại bu đầu đến, cẩn thận hỏi:
– La Thiên là nhóm thần tiên nào? Đồ vật cấp ba tính là gì, sư phụ ta c*̃ng có thể luyện!
Hắn cẩn thận từng li từng tí nhìn Lý Vân Tiêu, nhìn hắn muốn xoay người lại, vội vàng che đầu nhảy ra, dáng vẻ cảnh giác.
Lạc Vân Thường nhìn mà buồn cười, khẽ cười nói:
– La Thiên đại sư chính là một tên trưởng lão của Công Hội tổng bộ Thuật Luyện Sư, thân là Đế cấp Thuật Luyện Sư, danh vang thiên hạ!