Trong mắt nàng xẹt qua một tia tinh mang, một luồng tự tin tuyệt đối hiện lên ở trên mặt, lãnh đạm nói:
– Còn có nửa năm, đầy đủ ta đột phá đến Ngũ Hành cảnh Vũ Vương!
Ngay khi Đinh Linh Nhi cùng Vu Dung đi rồi, Tiêu Khinh Vương mới từ bên ngoài đi vào, đầy mắt đều là vẻ khiếp sợ, khó mà tin nổi cả kinh nói:
– Chỉ đơn giản như vậy, liền lấy một trăm sản phẩm thuật luyện cấp bốn? Vân thiếu, ta không phải đang nằm mơ chứ?
– Hừ, hiện tại không phải là thời điểm nằm mơ.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:
– Xem ra Thiên Nguyên Thương Hội xác thực là đến trên vách đá cheo leo, bằng không kiên quyết sẽ không thoải mái đáp ứng như thế. Có điều, nếu không phải ta ở dưới tình thế bức bách, chắc chắn sẽ không vẻn vẹn là cái giá này.
Tiêu Khinh Vương c*̃ng là một mặt trầm trọng, lo lắng nói:
– Ngươi nói là việc Huỳnh Dương gia cùng Trình gia? Giết người của bọn họ, lấy tính cách của hai đại thế gia này, tất nhiên sẽ không giảng hoà. Chúng ta phải làm tốt chuẩn bị nghênh chiến.
Huỳnh Dương gia còn nói được, tuy rằng c*̃ng là đại thế gia của Hỏa Ô Đế Quốc, nhưng Viêm Vũ Thành có bọn họ, chí ít c*̃ng có thể chống đỡ. Nhưng Trình gia chính là đại thế gia sừng sững hơn một nghìn năm của Hỏa Ô Đế Quốc, gốc gác sâu không lường được, coi như là nghiêng lực lượng của cả Thiên Thủy quốc, cũng chưa chắc có thể chống lại. Đây mới là địa phương hắn lo lắng nhất.
– Không cần lo lắng quá mức, ta tự có kế hoạch.
Trong mắt Lý Vân Tiêu lộ ra thần sắc hết sức tự tin.
Tiêu Khinh Vương không biết sự tự tin của hắn đến từ nơi nào, chỉ có thể thở dài nói:
– Chỉ mong như vậy đi, ngược lại bộ xương già này của ta, thời điểm ngươi cần cứ hô một tiếng là được. Đáng tiếc thương thế của ta vẫn không cách nào trừ tận gốc, tu vi đời này khó có thể tinh tiến, sau này giúp ngươi sợ là cũng có hạn.