Trong lòng Lý Vân Tiêu hơi động, dò hỏi:
– Vạn Bảo Lâu có Thần Vũ Tịnh Tinh cùng Lưu Âm Vụ không?
Ân Triêu Dương cười nói:
– Chỉ cần là thiên hạ này có, Vạn Bảo Lâu ta khẳng định có. Coi như Hỏa Ô phân bộ tạm thời khuyết hàng, c*̃ng có thể từ những nơi khác điều phối lại. Ta chỉ là phụ trách công tác hộ pháp, trong ngày thường đối với những chuyện kia không rõ ràng lắm, ta sẽ cho người đi tra một chút.
Hắn đang muốn dặn dò thủ hạ, đột nhiên Đinh Linh Nhi nhanh chân tiến lên phía trước nói:
– Vân thiếu, Thần Vũ Tịnh Tinh cùng Lưu Âm Vụ trong Thiên Nguyên Thương Hội chúng ta có sẵn, ta sẽ sai người đưa tới cho ngươi.
Sắc mặt Ân Triêu Dương khẽ đổi, tức giận nhìn nàng một cái, dĩ nhiên đoạt cơ hội nịnh hót của mình, vội vàng nói:
– Vân thiếu, đồ vật đồng dạng trong Vạn Bảo Lâu chúng ta, phẩm chất khẳng định so với thương hội khác cao hơn, ta đi dặn dò thủ hạ tìm!
Đinh Linh Nhi cướp nói:
– Vừa nãy ta liền đưa tin xuống, hiện tại thủ hạ đang trên đường đưa tới, chốc lát liền đến!
– Ngươi!...
Ân Triêu Dương tức giận đến sắc mặt đỏ chót, mình nghĩ tất cả biện pháp kết giao thiếu niên tiền đồ vô lượng này, Đinh Linh Nhi kia lại không biết tốt xấu, tức giận đến phổi cũng lồi lên. Nếu không có Lý Vân Tiêu ở đây, sợ là đã trực tiếp ra tay đá nàng bay mất.
– Được rồi, ý tốt của Ân Trưởng lão ta chân thành ghi nhớ. Vậy dùng của Linh nhi tiểu thư đi.
Lý Vân Tiêu làm sao không biết ý của hắn, nở nụ cười.
Trên mặt Đinh Linh Nhi nhất thời lộ ra vẻ đại hỉ. Kỳ thực nội tâm của nàng c*̃ng phát khổ hết sức, nguyên bản tìm đến Lý Vân Tiêu cũng có chuyện muốn nhờ. Vốn tưởng rằng dựa vào tên tuổi cùng thực lực của Thiên Nguyên Thương Hội mình, thu phục đối phương khẳng định là chuyện dễ như trở bàn tay, then chốt ở chỗ nhìn xem đối phương có đáng giá được bản thân thu hay không.