Chỉ là mọi người ở sau lưng hắn, không cách nào nhìn thấy trên gương mặt hắn lưu lại hai hàng thanh lệ, chỉ nghe hắn cười to nói:
– Ta biết, ta biết ngươi không có chết!
Lúc này còn ở Ân Triêu Dương Thiên Thủy quốc Vạn Bảo Thương Hội, đang đứng ngồi không yên chờ đợi. Đột nhiên trên ngọc bài trước mặt ánh sáng màu xanh lóe lên, hắn nhất thời cuống quít nắm ở trong tay, một đạo thần niệm bay thẳng vào trong đầu.
Sau khi thần niệm trong ngọc bài bay ra, nhất thời mất đi hết thảy ánh sáng, rạn nứt tan tành, hóa thành bột phấn. Mấy trăm đạo trận pháp khắc trên trận bàn c*̃ng trong nháy mắt vỡ ra, trở thành phế phẩm.
Sau khi Ân Triêu Dương tiếp nhận đạo thần niệm kia, sắc mặt bỗng đại biến. Hắn nhìn Lý Vân Tiêu, thái độ nhất thời trở nên hơi câu nệ cùng cung kính, vẫn như cũ dùng truyền âm nhập mật nói:
– Tam Trưởng lão để ta hỏi một câu, dạ lan ngọa thính phong xuy vũ, câu tiếp theo là gì?
Lý Vân Tiêu cười ha ha, trong ánh mắt tựa hồ tràn đầy hồi ức, ngâm thanh cười nói:
– Thiết mã băng hà mộng nhập lai!
Chi!
Ân Triêu Dương hít vào ngụm khí lạnh, vội vàng kinh hoảng bái hạ, cung kính nói:
– Vạn Bảo Lâu Hỏa Ô Đế Quốc phân lâu hộ pháp Ân Triêu Dương bái kiến, bái kiến… bái kiến công tử.
Hắn liên tiếp nói ba cái bái kiến, nhưng thực sự không biết họ tên đối phương, không thể làm gì khác hơn là nói bái kiến công tử.
Lần này hắn cũng không có dùng truyền âm nhập mật, hơn nữa thân thể ngôn ngữ đã nói tất cả, nhất thời dẫn tới hơn hai ngàn người đều dồn dập há hốc mồm, suýt chút nữa chấn động ngất đi.
Một tên Vũ Tông cường giả, dĩ nhiên cúi chào Vân thiếu?
Tất cả mọi người đều cảm giác năng lực chịu đựng của trái tim mình quá kém, ở dưới loại thị giác xung kích này, hô hấp hết sức khó khăn.