Một tên Vũ Vương cường giả, lại hài cốt không còn!
Một gã Vũ Vương khác càng là cả kinh đến hồn phi phách tán, do bất cẩn càng bị Lý Thuần Dương một chưởng nổ nát trái tim, bay ra ngoài chết không thể chết lại.
Trong khoảnh khắc, hết thảy võ giả chết sạch, chỉ còn lại Trình Phi Xế cùng Huỳnh Dương đang liều mạng dập đầu xin tha, trên mặt tất cả đều là vẻ sợ hãi cùng nước mắt nước mũi, dưới khố từ lâu đã ướt nhẹp một mảnh, tao khí nức mũi.
– Thật buồn nôn, mau giết đi!
Lý Vân Tiêu che mũi, căm ghét xoay người rời đi.
Một tên võ giả xông lên đang muốn động thủ, đột nhiên xa xa truyền đến một tiếng nộ hống kinh thiên.
– Người phương nào lớn mật như thế, dám ở trên Vạn Bảo Thương Hội ta giết người!
Âm thanh như hồng chung, từ xa đến gần, tuyên truyền giác ngộ! Hơn nữa lúc âm thanh đến, đã thấy một bóng người áo bào tro phi thân tới.
– Vũ Tông!
Lý Vân Tiêu biến sắc, vội vàng quát lên:
– Còn chưa động thủ!
Tên võ giả đang chuẩn bị động thủ kia bị bóng người áo bào tro quát một tiếng, chấn động đến mức tâm thần thất thủ, đứng chết trân tại chỗ. Bị Lý Vân Tiêu gào to tiếng kéo trở lại, vội vàng giơ trường kiếm lên chém xuống.
– Hừ, lớn mật! Lão phu đến rồi còn dám động thủ!
Thanh âm kia lại vang lên, bóng người áo bào tro càng gần hơn mấy phần, người võ giả kia đột nhiên cảm thấy thân thể của mình bị một luồng lực vô hình ngăn chặn, khó có thể nhúc nhích nửa phần. Không chỉ có hắn, trong lòng tất cả mọi người đều cả kinh, bị uy thế của nam tử áo bào tro kia trấn áp tại chỗ, không cách nào nhúc nhích.
– Là Ân Trưởng lão! Lần này phiền phức lớn rồi!
Trong mắt Đinh Linh Nhi loé ra một tia sợ hãi, trong lòng đột nhiên chìm xuống. Người đến chính là người phụ trách tổ chức Vạn Bảo Thương Hội lần này, c*̃ng là Vạn Bảo Lâu phái xuống một trong các Trưởng lão hộ pháp ở Hỏa Ô Đế quốc, Lục Hợp cảnh giới Vũ Tông cường giả Ân Triêu Dương!