Sơn Dương Hồ Tử trợn mắt nói:
– Đã giảm nhiều rồi, ngươi đây là muốn ta tan xương nát thịt bán cho ngươi a! Nếu không phải cần tiền gấp, ngươi cho rằng 1 vạn trung phẩm nguyên thạch có thể mua một viên trứng yêu thú cấp hai sao? Hơn nữa là trứng Độc Dứu cường hãn nhất? Nằm mơ đi!
Sơn Dương Hồ Tử thở dài nói:
– Ai, nói thật. Cái trứng này chúng ta đã thiệt vốn liếng, không thể bớt nữa, kỳ thực chủ yếu c*̃ng là vì hấp dẫn nhân khí. Mọi người không ngại đến trong cửa hàng nhìn, coi có thứ cần hay không.
Trong đám người không có ai động, hiển nhiên hắn nói những vật khác một chút hứng thú cũng không có, tất cả đều nhìn chằm chằm trứng yêu thú, mặc dù mình mua không nổi, chí ít c*̃ng có thể nhìn a.
Sắc mặt người võ giả kia hiện ra không muốn cùng thịt đau, hắn cùng mấy người còn lại liếc mắt nhìn nhau, lập tức lui ra một chút, thấp giọng thương lượng. Người còn lại c*̃ng nghị luận sôi nổi, nhìn xem trò vui.
Rất nhanh, người võ giả kia lại chen vào, tựa hồ hạ quyết tâm nói:
– Ông chủ, trứng này ta mua! Thế nhưng trong này đến cùng có phải là Liệt Phong Độc Dứu cấp hai hay không, ngươi phải cho chúng ta một chứng minh, bằng không mua về không phải Độc Dứu hoặc là trứng chết, vậy chúng ta liền mất hết vốn liếng.
Sơn Dương Hồ Tử chỉ vào mấy cái nhãn hiệu bên cạnh nói:
– Trợn to con mắt của ngươi nhìn rõ ràng, đây chính là Vạn Bảo lâu ban phát nhãn hiệu bảy ngày không có lý do trả hàng, còn có nhãn hiệu bảo đảm thương phẩm tín dụng, nếu chúng ta dám bán hàng giả, không muốn sống sao!
Vạn Bảo Lâu có thể nói quy củ như sắt, nếu có người dám công nhiên trái với quy định, coi như là hoàng thân quốc thích của Hỏa Ô Đế Quốc, c*̃ng trừng trị không tha, vì vậy không người dám ở dưới Vạn Bảo Lâu giám sát giở trò bịp bợm.