Vẻ sợ hãi trong mắt Bạch Mâu không tiêu tan, sợ sệt nói:
-Trước đây ta từng nghe sư phụ nói, có một ít người mệnh hồn chính là do ngôi sao trên trời biến thành, trừ khi thông hiểu Chu Thiên Tinh Đấu thuật, bằng không mặc dù tuổi thọ mình tiêu hao hết, cũng không cách nào dòm ngó. Chẳng lẽ Lý Vân Tiêu này chính là thiên mệnh?
Trong lòng Tần Nguyệt c*̃ng cả kinh, bình thường cái gọi là thiên mệnh đều chỉ thiên thụ hoàng quyền, Hoàng Đế mới có thể tự xưng thiên tử. Nhưng này đều là dùng để ngu muội cùng thống trị bách tính, mặc dù là Hoàng Đế c*̃ng không tin. Chẳng lẽ cõi đời này thật sự có cái gọi là “thiên mệnh”?
Đột nhiên một thanh âm rất nhỏ từ sau Kim Loan Điện truyền đến.
– Đã như vậy, này liền không có gì đáng lo lắng.
– Ai?
Tần Nguyệt cùng Bạch Mâu đồng thời biến sắc, bọn họ nói chuyện chính là nội dung tuyệt mật, không nghĩ tới vẫn còn có người nghe trộm! Nếu bị Lý Vân Tiêu biết, hậu quả khó mà lường được!
Trương Thanh Phàm đẩy Tần Chính ngồi xe lăn đi ra, trên mặt Tần Chính trơn bóng như ngọc, huyết khí dồi dào, thật giống như trẻ mấy chục tuổi.
– Phụ vương? ngươi...
Tần Nguyệt sững sờ, cả kinh nói:
– Thân thể của ngươi?
Tần Chính cười khổ nói:
– Không nên giật mình, ta đã không sống được lâu nữa. Chỉ là để Thanh Phàm cho ta dùng một chút đan dược k*ch th*ch, để ta ở thời gian cuối cùng có thể có chút tinh thần.
Tần Nguyệt cả kinh nói:
– Vì sao phải như vậy?
Tần Chính than thở:
– Ta mỗi lần đều hỗn loạn, đã dần dần quên mất rất nhiều chuyện. Ta muốn ở giờ khắc cuối cùng dạy ngươi một vài thứ.
Hắn nhàn nhạt nhìn Bạch Mâu một chút, than thở:
– Tỷ như lần này, các ngươi nói chuyện cũng quá không cẩn thận.
Tần Nguyệt cùng Bạch Mâu đều hơi thay đổi sắc mặt, nhìn Trương Thanh Phàm vẻ mặt lạnh lùng, trong lòng thấp thỏm không ngớt. Trương Thanh Phàm đối với Lý Vân Tiêu sùng kính là thế nhân đều biết.