Quạt giấy kia hiển nhiên c*̃ng là vật phi phàm, bị chiến phủ oanh kích dĩ nhiên không có rách. Con ngươi của Chu Ngọc Sơn co rụt lại, đột nhiên lùi về sau, nhìn bóng người lãnh diễm rơi xuống từ trên không, cầm trong tay chiến phủ che ở trước người Lý Vân Tiêu.
Trong lòng Chu Ngọc Sơn cả kinh, nhìn gương mặt kia hơi có chút dại ra một hồi, có người dám ra tay ngăn cản hắn, bất quá sau khi nhìn kỹ, cả kinh nói:
– Ngươi... ngươi là ai? Ngũ tinh Vũ Quân?
Chiến phủ trong tay Lạc Vân Thường hóa thành hình thái tí hon cất đi, lãnh đạm nói:
– Lão sư Già Lam học viện.
Chu Ngọc Sơn nói:
– Già Lam học viện? Nghe qua. Ngươi tên là gì? Vì sao che chở người này? Ngươi có biết theo ta đối nghịch, chính là chắc chắn phải chết?
Lạc Vân Thường hơi nhướng mày, cảm thấy người này rất phiền, không đáng phản ứng, quay đầu nhìn Lý Vân Tiêu nói:
– Vân Tiêu, ngươi không sao chứ?
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Không có chuyện gì, tuy tên kia c*̃ng là Vũ Quân, nhưng muốn thương tổn ta còn có chút độ khó.
Tuy hắn đánh không lại, nhưng muốn né tránh, vẫn là không thành vấn đề.
Lúc này Lạc Vân Thường mới khẽ gật đầu nói:
– Không có chuyện gì là tốt rồi.
Chu Ngọc Sơn thấy hai người hoàn toàn không nhìn mình, trên mặt “Xoạt” một hồi trắng bệch như tờ giấy, tức giận sôi lên, cả giận nói:
– Tiểu tử, có gan chớ trốn ở sau nữ nhân? Đi ra theo ta đấu một trận!
– Một mình đấu?
Lý Vân Tiêu không nói gì châm chọc nói:
– Ngươi một tên ngũ tinh Vũ Quân, theo ta một ba sao Võ sư một mình đấu? Ngọc Sơn huynh, da mặt của ngươi dày có thể xây tường thành rồi.
Chu Ngọc Sơn mặt đỏ lên, lập tức lạnh rên một tiếng, đem quạt giấy mở ra, giả vờ phong nhã nói:
– Không dám cứ việc nói thẳng, chỉ cần quỳ xuống dập đầu đến khi ta hài lòng mới thôi, liền tha ngươi một mạng.