́n. (2)
Hắn nói vô cùng thành khẩn, đồng thời tin chắc thành tựu ngày sau của Lý Vân Tiêu, tất nhiên sẽ đạt đến độ cao mà bọn họ ngước nhìn. Mình hôm nay làm, bao nhiêu cũng có chút tâm ý kết giao.
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Nguyên Hạo đại sư quá khen, các ngươi gọi ta đại sư đại sư, ta thực sự không quen, vẫn là gọi tên ta a.
Vương Thần cũng không nhịn được tiến lên phía trước nói:
– Vân thiếu, luận tuổi tác, ngươi so với ta còn trẻ, thật hy vọng có thể ở lại Thiên Thủy quốc, hảo hảo cùng ngươi thỉnh giáo một phen.
Lý Vân Tiêu đánh giá hắn vài lần, cười nói:
– Ngươi là đồ đệ của Dương Địch? Hiện tại Dương Địch có khỏe không?
Vương Thần sững sờ, lập tức trong mắt hơi nghi hoặc một chút. Lúc trước hắn suy đoán Lý Vân Tiêu tất nhiên là đồ đệ của Quân Như Vân, nếu thật sự là như thế, như vậy thời điểm xưng hô Dương Địch, làm sao cũng nên kêu sư thúc, nào có gọi thẳng tên huý như thế? Hơn nữa nghe ngữ khí của hắn, lại như bạn cũ thăm hỏi, lẽ nào hắn cùng sư tôn là bạn tốt? Nhưng cái tuổi đời này…
Hắn đầy đầu đều là dấu chấm hỏi, chỉ có thể ôm quyền nói:
– Vẫn khỏe! Sư tôn ở mấy tháng trước đi về Hóa Thần Hải.
– Ồ?
Lý Vân Tiêu sững sờ, đại hỉ cười nói:
– Ha ha, chẳng lẽ hắn có chắc chắn xung kích cấp bảy?
Vương Thần cười nói:
– Phải! Sư phụ c*̃ng là người của Thiên Thủy quốc, những năm gần đây ta vẫn muốn đến quê hương của sư phụ nhìn một chút. Hôm nay mới có thể toại nguyện.
Ánh mắt của hắn xoay một cái, đột nhiên nói:
– Nghe nói lúc trước khi sư phụ rời đi Thiên Thủy quốc, đã từng lưu lại một bức tranh, nói là nếu như có người phá giải, liền có thể yêu cầu hắn làm một chuyện tùy ý. Không biết bức tranh này còn tại Thiên Thủy quốc không? Ta vẫn luôn muốn nhìn qua, nhìn có vận may này hay không.