Lý Vân Tiêu từ trên lưng ngựa nhảy xuống, ở dưới vẻ mặt dại ra của mọi người, đi lên Nghênh quân đài, một nụ cười hiện lên ở trên mặt hắn, khẽ cười nói:
– Ta chỉ là chỉ điểm một hồi, hai vị có thể thăng cấp, hoàn toàn là mình tích lũy lâu dài sử dụng một lần mà thôi, cảm kích này không dám nhận!
Lý Vân Tiêu?
Vân Tiêu đại sư?
Con ngươi của tất cả mọi người nhất thời tan nát!
Lý Vân Tiêu chính là Vân Tiêu đại sư? Tiểu tử này dám mặt dày tới thừa nhận, thật không biết chữ “chết” viết như thế nào!
Tần Dương c*̃ng ngạc nhiên một hồi, trên mặt lập tức hiện ra một nụ cười châm chọc, không nhịn được muốn cười to lên.
Lý Thuần Dương hoàn toàn biến sắc, trầm giọng quát lên:
– Đừng vội hồ đồ! Mau mau đi xuống cho ta!
Bóng người hắn lóe lên, vội vàng che ở trước người Lý Vân Tiêu! Tôn tử của hắn thật không biết trời cao đất rộng, lại dám đùa kiểu này, nếu chọc giận một tên Thuật Luyện Sư cấp bốn, mặc dù là Vũ Tông cường giả, c*̃ng chắc chắn sẽ không dễ chịu!
Mỗi một tên Thuật Luyện Sư mạnh mẽ, bên người đều sẽ có võ giả cường đại đi theo, tỷ như Nguyên Hạo có Tô Tường. Mà Tô Tường chỉ vẻn vẹn là một trong đông đảo võ giả đi theo Nguyên Hạo mà thôi. Tình nguyện đắc tội Vũ Tông, c*̃ng không thể đắc tội Thuật Luyện Sư cấp bốn a!
– Tiểu tử này đầu óc bị ván cửa kẹp, mong hai vị đại sư chớ nên trách tội!
Lý Thuần Dương lo lắng giải thích.
Lý Vân Tiêu bị che ở dưới bậc thang, nghe được Lý Thuần Dương bảo hắn xuống, nhất thời “Ồ” một tiếng liền đi trở về.
– Vân Tiêu đại sư xin dừng bước!
Trương Thanh Phàm vội kêu lên, hắn cùng Hứa Hàn vội vàng xông lên phía trước, đẩy Lý Thuần Dương chặn ở trước mặt ra, ở trước người Lý Vân Tiêu hai tay phất tay áo, chỉnh lại y quan, cung kính cúi đầu, kính trọng nói: