Trần Chân cả người kích động nói:
– Vân thiếu, lần này ngươi lập công lao to lớn nhất, Tần Nguyệt điện hạ chí ít cũng sẽ phong ngươi làm công tước. Chà chà, vậy sẽ thành một môn hai công tước.
Lý Vân Tiêu cười nhạt, lơ đễnh nói:
– Chờ sau khi hắn đăng cơ, ta liền rời đi Thiên Thủy quốc.
– Tại sao?
Trần Chân giật mình kêu lên, tựa hồ hắn rõ ràng cái gì, lặng lẽ không nói.
Trần Đại Sinh tán thưởng liếc mắt nhìn hắn, thầm nghĩ kim lân há là vật trong ao, hắn sớm muộn sẽ cưỡi gió hóa Chân Long.
Nội tâm của Lạc Vân Thường c*̃ng hơi nhảy một cái, có chút kinh hoảng lên, lẽ nào vị đại nhân kia muốn rời khỏi Thiên Thủy quốc sao? Nội tâm của nàng có chút bất an, nhưng rất nhanh liền hạ quyết tâm, bất luận Lý Vân Tiêu đi tới đâu, nàng đều đi theo. Nếu như vậy, chí ít cách người sẽ không quá xa.
800 ngàn đại quân tất cả đều thân mang áo giáp, ở dưới ánh mặt trời một mảnh chói mắt lóng lánh, thật giống như là hải dương khải sắc bao phủ tới. Tùy theo mà đến, còn có quân khí sát phạt, ép thẳng tới văn võ bá quan trên Nghênh quân đài hết sức không khỏe.
– Dừng lại!
Đại quân đến dưới Nghênh quân đài, Trần Đại Sinh đột nhiên hét một tiếng, nhất thời 800 ngàn đại quân cùng dừng lại. Bước tiến chỉnh tề thật giống như máy móc, dĩ nhiên không có một chút sai lầm nào.
– Phụ vương!
Tần Nguyệt hô lớn một tiếng.
Lúc này Tần Chính mới lần thứ hai phục hồi tinh thần lại, ở dưới Tần Dương cùng Tần Như Tuyết nâng chậm rãi đi tới trước sân khấu, nhìn dưới đài một mảnh ngân giáp lóng lánh chói mắt, nhất thời trong mắt đau đớn.
Hắn dùng thanh âm khàn khàn nhẹ giọng nói:
– Trẫm, suất lĩnh văn võ bá quan ở đây nghênh tiếp đại quân khải hoàn.
Hắn cố ý tăng cao chút âm thanh, muốn lớn tiếng hơn gọi ra, nhưng lại tràn đầy vẻ mệt mỏi, chỉ có những võ giả cao cường kia mới nghe được thanh thanh sở sở.