Nhưng lần này kiến Nghênh quân đài, lại cố ý làm cao hơn hai lầu, so với hoàng cung còn cao hơn mười mét, phóng tầm mắt nhìn tới, toàn bộ giang sơn Thiên Thủy quốc đều thu vào đáy mắt, rất thích ý.
Hắn cười lạnh, đi thẳng tới bảo tọa Cửu Long chuẩn bị cho Tần Chính, ngay ở trước mặt hết thảy quần thần ngồi xuống, lãnh đạm nói:
– Phụ vương thân thể không khỏe, hôm nay liền do ta đến đại diện Thiên Tử làm việc.
– Nguyệt điện hạ vạn tuế!
Từ đại nhân vội vàng đi tới trước mặt, hai đầu gối quỳ xuống, hô to lên.
Lần này quần thần đều là hai mặt nhìn nhau, dám can đảm hô to như vậy, hiển nhiên là tội lớn mưu phản! Nhưng giờ khắc này ai cũng không phải người ngu, biết thời khắc mấu chốt đã đến, dồn dập quỳ theo, đồng thời hô to, nhất thời thanh uy từng trận, ở trên bầu trời thủ đô truyền ra.
– Nguyệt điện hạ vạn tuế!
– Nguyệt điện hạ vạn tuế!
...
Bên trong thủ đô, những đại thần chưa đi ra ngoài kia đều biến sắc, trong hai mắt lộ ra vẻ sầu lo.
Ngay cả bách tính bình thường đi trên đường, sau khi nghe được c*̃ng kinh hãi không ngớt, tựa hồ ý thức được sẽ có đại sự phát sinh. Người buôn bán nhỏ c*̃ng dồn dập thu nạp chuyện làm ăn, đóng cửa tiệm, từng cái từng cái đóng cửa ở nhà không dám ra.
Long Khánh đứng ở trên cửa thành, nhìn Nghênh quân đài cao vót phía xa, thở dài một tiếng, xoay người phân phó nói:
– Bắt đầu từ bây giờ, toàn thành giới nghiêm, tiến vào quản chế cấp một, bất luận người nào cũng không được mang binh khí đi trên đường phố, không được tụ chúng gây sự, nếu như có vi phạm, tiền trảm hậu tấu!
Lam Hoằng ở trong tiểu viện của mình pha ấm trà, chậm rãi thưởng thức, nhìn lên bầu trời, tự lẩm bẩm:
– Rốt cục bắt đầu rồi sao?
Giờ khắc này Lý Thuần Dương c*̃ng đứng trên Nghênh quân đài, hắn nhìn một đám triều thần nịnh hót đứng thành hàng, cảm thấy nội tâm như ăn con ruồi, cau mày nói: